Danh ngôn về cuộc sống

THÔNG TIN GIÁO DỤC 24/24

Hổ trợ trực tuyến

  • (Vô Thường)
  • (ntn_dau)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Ảnh ngẫu nhiên

270.jpg DAO_NHUNG.jpg 1.gif Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_lam_so_1.flv 008_Dao_Nhung.jpg N.jpg Songcoichvibietvothuong.jpg Danhngoncuocsong220.jpg NOI_AY_CON_TIM_ME.swf FunPhotoBox1152701303cwzzgf.gif IMG_38591.jpg 1166.jpg WP_20150919_23_00_39_Pro.jpg IMG_5684.jpg IMG_4605.jpg IMG_6692.jpg Thiepsn.jpg ChucMungNamMoi.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    4 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Cảm xúc cô và các em >

    Câu chuyện đầu năm

    (Viết lại câu chuyện khi tôi mới 18 tuổi, mẹ tôi đã mừng tuổi nói chuyện với tôi trong ngày Tết năm đó)

     


     “Con gái của mẹ, Tết đến rồi, năm nay con đã 18 tuổi, cái tuổi đẹp nhất trong đời con gái. Mẹ tặng con món quà này. Sáng mồng Một, chưa đi đâu, mẹ con mình nói chuyện với nhau một chút nhé”.

    “Con cảm ơn mẹ, năm mới con cũng muốn chúc ba, mẹ luôn khỏe mạnh và vui trong cuộc sống. Cả nhà ta luôn hạnh phúc. 18 tuổi, chắc là con đã thành người lớn rồi mẹ nhỉ! Mẹ nói cho con đi, con sẽ phải làm gì khi mình thành người lớn hả mẹ?”.

    “Năm nay con tốt nghiệp trường phổ thông và đi tiếp một bước nữa cao hơn trên đường đời. Hãy cố gắng lên con nhé. Mẹ luôn tin tưởng ở con gái của mẹ. Tuy nhiên con nên nhớ là con học, con sống không phải cho ai khác mà là cho chính bản thân con. Con có giỏi, con có tốt thì con mới giúp đỡ được người khác, nếu không con chỉ làm khổ những người xung quanh con mà thôi.

    Trong suy nghĩ và hành động, con cần chín chắn hơn nữa. Danh vọng, địa vị, sự thành công và giầu có chỉ làm gia tăng thêm bản ngã, cái tôi của con người. Từ đó con người chạy theo những lợi ích trên mà quên đi chữ tình, chữ nghĩa. Đừng quên điều đó con nhé, dù con có đạt được thành tích gì, hoặc rơi vào hoàn cảnh nào con vẫn cần phải nhớ con là con. Đừng dùng thủ đoạn cho lợi ích cá nhân của mình, vì như vậy con sẽ không còn là con nữa.

    Nếu bị người ta chỉ trích hoặc phê bình, con đừng vội cãi lại hay thanh minh gì cả. Con hãy bình tĩnh nhìn lại chính mình, tìm thấy những nguyên nhân dẫn đến những lời chỉ trích hay phê bình đó. Có thể là nguyên nhân chủ quan, cũng có thể là nguyên nhân khách quan. Hãy bằng hành động, sự chân thành và cuộc sống thực của mình để chứng minh cho mình con ạ. Có thể sẽ lâu hơn lời nói nhưng chắc chắn và thực chất hơn rất nhiều.

    Châm ngôn có câu: “Thanh minh chẳng qua là tự thú”. Nói nhiều có khi còn phản tác dụng với con nữa đấy.

    Mẹ kể con nghe câu chuyện này: Trên biển rộng lớn, bao con sóng thi nhau cuộn lên rồi đổ xuống. Nhìn thấy một con sóng cao lớn bên cạnh, con sóng nhỏ tỏ ra bực mình: - Bực ghê! Sóng kia lớn quá, sao ta bé nhỏ thế này. Sóng lớn mạnh mẽ biết bao, còn ta yếu đuối quá! Con sóng to nghe thấy vậy liền cười đáp: - Đó là vì bạn không nhận ra gốc gác của mình nên bạn buồn bực mà thôi. - Tôi không là sóng thế tôi là gì? - Sóng chỉ là hình thức bộc lộ ra trong bản chất của bạn. Thực ra bạn là nước. Bạn hãy nhìn lại đi, bạn và tôi, chúng ta đều là nước. Con sóng dội lên dù to đến mấy, khi xuống rồi lại vẫn là nước thôi, cả tôi và bạn lại hòa vào nhau. Con sóng nhỏ nghe vậy chợt hiểu ra liền cười vui vẻ: - À, bây giờ thì tôi hiểu rồi. Bạn và tôi to hay nhỏ thì cũng là một mà thôi, cảm ơn bạn đã chỉ cho tôi thấy được bản chất thật của chính mình. Chúng ta lại cùng vui đùa với gió đi!. Và các con sóng lại tiếp tục đùa giỡn khi to, khi nhỏ trên biển.

    Con đường đi tới cái đích của mỗi người đều khác nhau. Con hãy chọn cho mình một con đường đi thanh thản, nhẹ nhàng và vui vẻ. Ai sao mặc họ con nhé. Cứ đói thì ăn, mệt thì nghỉ, đừng chạy theo cái gì cả, cũng chẳng cần vội vàng làm gì. Càng đeo đuổi khi không đạt được thất vọng lại càng cao. Càng vội vàng lại càng chậm vì xung quanh còn có bao vật cản, không cẩn thận có khi đã không đạt được lại còn bị oan gia nữa đấy.

    Ngày Tết mẹ nói với con vậy thôi, bây giờ mẹ con mình cùng nhau xuống bếp làm bữa cơm chào mừng ngày đầu của năm mới để cả nhà ta năm nay ai cũng đều may mắn, cùng nhau vui vẻ sống hạnh phúc bên nhau con nhé”.

    Đã 39 năm trôi qua kể từ cái Tết năm đó. Bây giờ tôi lại tiếp tục nói với các con tôi những lời của mẹ tôi dạy tôi ngày ấy. Các con tôi đều đã lớn, đã trưởng thành, có đứa đã có gia đình riêng, nhưng cả gia đình chúng tôi vẫn quấn quýt bên nhau, vui buồn cùng nhau. Cả ba thế hệ trong nhà tôi vẫn hòa nhập, rộn ràng, vui vẻ như những con sóng ngoài biển Đông rộng lớn. Trần Thanh Sơn (Hungary)


    Nhắn tin cho tác giả
    Đào Thị Nhung @ 13:11 01/02/2014
    Số lượt xem: 4556
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Câu chuyện về đạo thầy trò ngày nay đã có nhiều đổi khác, chuyện Tết thầy cũng có nhiều cách hiểu, cách quan niệm hơn.

    Truyền thống trọng thầy, trọng chữ không chỉ gắn với ngày Tết mà còn xuất phát từ lịch sử và truyền thống xây dựng đất nước của người Việt Nam. Câu nói “Mùng một Tết cha, mùng hai Tết mẹ, mùng ba Tết thầy” vẫn thường được nhắc nhở như một giá trị truyền thống tốt đẹp khi Tết đến xuân về. Tuy nhiên, mối quan hệ thầy-trò nay đã khác và chuyện Tết thầy nên chăng cần được hiểu theo nghĩa rộng hơn.

    Khác với một số nước trong khu vực Đông Nam Á, ngày Tết cổ truyền Việt Nam mang đậm tính chất cầu lộc, cầu an và chúc phúc. Trong những ngày lễ tạ ơn đó thì cha mẹ, thầy cô là những người gần gũi và có công dìu dắt ta nên người.

    Lý giải về điều này, Phó Giáo sư, Tiến sĩ Phạm Văn Tình của Viện Ngôn ngữ và Từ điển học cho biết: “Cha mẹ là những người sinh thành nên chúng ta. Còn người thầy, là những người đã có công dưỡng dục, truyền dạy cho chúng ta trưởng thành thành những người giỏi giang, có ích. Và mùng 3 vẫn là ở trong ba ngày Tết. Lúc đi Tết thầy, đó là lúc điều kiện tương đối rảnh rang. Sau khi lo việc thờ cúng tổ tiên, chúc tụng những người trong gia đình mình thì một trong những người tuy không phải ruột thịt nhưng đối đãi mình cũng giống như ruột thịt: đó là những người thầy. Việc “mùng 3 Tết thầy”như lời nhắc nhở rằng chúng ta lớn lên, chúng ta trưởng thành là bởi rất nhiều người bên cạnh chúng ta, trong đó có người thầy”.
     
    Tuy vậy, câu chuyện về đạo thầy trò nay có nhiều đổi khác, chuyện Tết thầy cũng có nhiều cách hiểu, cách quan niệm hơn. Giáo dục đang được xã hội hóa, mối liên hệ giữa thầy - trò cũng gần gũi hơn về mặt không gian và thời gian. Không còn chuyện như Phạm Sư Mạnh, Lê Quát xưa kia đến thăm thầy giáo Chu Văn An “khi đến thăm thầy thì lạy hỏi ở dưới giường, được nói chuyện với thầy vài câu rồi đi xa thì lấy làm mừng lắm”.

    Thầy - trò bây giờ có thể gặp nhau dễ dàng hơn, thậm chí nếu không gặp trực tiếp có thể liên lạc qua các phương tiện hiện đại như điện thoại, email hay mạng xã hội. Phụ huynh cũng có thể liên lạc với thầy cô giáo bất cứ lúc nào.

    Anh Nguyễn Trương Quý - biên tập viên Nhà xuất bản Trẻ chia sẻ: “Tôi nghĩ công nghệ đã làm thay đổi chúng ta. Vì thế, nó cũng làm cho câu chuyện đầu năm đến thăm thầy cũng giảm. Tất nhiên, không vì thế mà sự tôn trọng thầy giảm đi. Tết tôi vẫn đến thăm thầy cô giáo, nhiều khi cũng là niềm vui. Thầy cũng như cha mẹ mình, là bậc bề trên, nhiều khi họ cũng muốn gần gũi, gặp gỡ . Có nhiều khó khăn của tuổi tác hay sự cô độc khi về già nên mình phải lắng nghe câu chuyện của họ nhiều hơn”.

    Cốt lõi giá trị truyền thống trọng thầy, trọng chữ của người Việt là đáng quý. Giáo sư - Nhà giáo nhân dân Phương Lựu nhấn mạnh: tôn trọng thầy, quý thầy là giá trị mà các thế hệ người Việt Nam nên gìn giữ. Nhưng do hoàn cảnh khách quan cần hiểu sự tôn quý không thể theo cách nghĩ như ngày xưa nữa.

    “Câu nói của dân gian đã ghi lại tâm thức của một dân tộc, vẫn còn đúng với bây giờ. Nhưng đừng hiểu như ngày xưa. Nói một cách thực tế, nếu ngày xưa mùng 3 anh không đi đến thầy là anh sai. Nhưng bây giờ, thậm chí là học trò thân yêu, nhưng nếu nhỡ chưa đến thăm mình thì cũng đừng trách. Bây giờ có nhiều việc, ngay cả đối với thầy thì cũng có nhiều thầy cô chứ đâu chỉ có mỗi mình”, Giáo sư Phương Lựu bày tỏ.

    Nhà giáo Đặng Anh Đào - Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn cũng cho rằng, chuyện Tết thầy không nên hiểu cố định là ngày mùng 3 nữa. Mỗi dịp thầy trò gặp nhau đều quý, cũng không nên quan trọng chuyện quà tặng, vật chất. Giá trị của người thầy vẫn là tri thức và tấm lòng truyền lại cho học sinh: “Bao giờ tôi cũng có những người bạn trẻ, làm cho tôi cảm thấy mình phải làm việc và đuổi theo họ. Không làm việc thì không có niềm vui. Mình phải làm sao giúp đỡ sinh viên của mình tốt nhất và vô tư nhất. Cho nên, có thể nói tôi đã có những học sinh dù chỉ gặp thoáng trong đời, ví dụ chỉ hướng dẫn luận văn tiến sĩ, thạc sĩ cho họ trong mấy tháng nhưng dù họ đi ra nước ngoài, tôi có dịp sang thì bao giờ cũng đón tôi đến nhà, thậm chí là nuôi cô giáo”.

    Mối quan hệ thầy - trò hiện nay được đặt trong bối cảnh chung với nhiều mối quan hệ khác nhau trong dòng chảy cuộc sống nhanh và rộng. Chuyện Tết thầy cũng có nhiều cách nghĩ và thể hiện khác với lối nghĩ truyền thống trước đây. Tuy nhiên, những giá trị tốt đẹp của tình thầy trò vẫn rất thiêng liêng, cao cả và mỗi người nên tìm cho mình một cách ứng xử phù hợp để đền đáp công ơn của thầy cô.
     
    Theo VOV News
     
    Gửi ý kiến

    CLICK VỀ ĐẦU TRANG