Danh ngôn về cuộc sống

THÔNG TIN GIÁO DỤC 24/24

Hổ trợ trực tuyến

  • (Vô Thường)
  • (ntn_dau)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Ảnh ngẫu nhiên

270.jpg DAO_NHUNG.jpg 1.gif Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_lam_so_1.flv 008_Dao_Nhung.jpg N.jpg Songcoichvibietvothuong.jpg Danhngoncuocsong220.jpg NOI_AY_CON_TIM_ME.swf FunPhotoBox1152701303cwzzgf.gif IMG_38591.jpg 1166.jpg WP_20150919_23_00_39_Pro.jpg IMG_5684.jpg IMG_4605.jpg IMG_6692.jpg Thiepsn.jpg ChucMungNamMoi.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Cảm xúc cô và các em >

    Con dù lớn vẫn là con của mẹ

    Con dù lớn vẫn là con của mẹ
    ĐINH THỊ THANH NGỌC

    http://c.editingmyspace.com/files/en/mothers.day.greetings/mothers_day_greeting_137.gif

    Cô giáo hỏi: giữa tình yêu và tình thương cái nào bền hơn? Lớp nhao nhao một hồi mới tìm ra kết luận: tình thương bền vững hơn. Nên con sẽ nói rằng: Con thương mẹ lắm!

    Tình thương sâu đậm thường bắt đầu từ những điều bình dị, bình dị đến nỗi nhiều khi ta vô tâm không nhận ra.

    Con không nhớ mẹ có ru con không, lúc ấy con còn bé quá. Con cũng không nhớ mẹ có đọc thơ cho con nghe không, hình như chưa bao giờ. Nhưng...

    Con nhớ lần mẹ chở con đi bằng xe đạp, con cho chân vào bánh xe… Rồi cái sẹo ở tay là hôm mẹ và con ăn bơ dầm đường. Mẹ bảo con đem ly ra thau để rửa, nhưng con vướng cái bậc đá ngay cửa, ngã và mảnh thủy tinh đâm vào tay chảy máu…

    Con lại nhớ cái nhà cũ của mình, mỗi khi trời mưa là đọng nước ở sân, phải kê mấy viên gạch để làm đường đi vào nhà. Con rất thích nhảy lò cò trên đó, dù mẹ dặn bao lần trơn lắm, ngã một cái là gãy răng.

    Hôm đó, trời mưa nên không còn nhiều quần áo cho con mặc. Mẹ bảo con mặc quần soọc nhưng con nhất quyết không chịu. Con mặc cái quần một ống, hai chân chụm lại nhảy loi nhoi lên mấy viên gạch, và… té oạch. Lần đầu tiên con thấy mẹ bực như vậy, mẹ đánh con hằn dấu roi, rồi lôi ra giếng tắm rửa, thay quần áo. Con đâu biết tối đó, khi con ngủ thì mẹ khóc, len lén xoa dầu trên vết roi cho con.

    Lúc bé, con nghĩ mẹ không thương con bằng em, vì cái gì mẹ cũng dành hết cho em. Bố đi làm toàn dắt con đi theo, còn em được ở nhà với mẹ. Khi bắt đầu vào tuổi “ngông nghênh”, nhiều lúc con nghĩ rằng mẹ không hiểu con, mẹ la mắng con mà không nhìn thấy những gì con cố gắng. Có những lúc con bực mình vì mẹ cứ coi con như con nít. Con đã nghĩ mai kia con sẽ không giống mẹ, con sẽ không la con của con như mẹ, con sẽ nói chuyện nhiều với nó, sẽ khen nó…

    Nhưng con cũng nhớ những lúc yên bình nhất là khi con có mẹ. Con đi đâu, con làm gì đều có mẹ lo lắng, chuẩn bị chu đáo. Con rất thích nằm trên giường, nhìn mẹ khâu vá, thêu thùa hay làm cái gì đó cũng được, miễn là khi chơi con luôn luôn nhìn thấy mẹ. Con thường nghịch với đôi chân đặc biệt như mẹ - đôi chân có nhiều “đồng hồ”. Sau này con mới biết đó là những vết sẹo, vì ngày xưa mẹ xe chỉ đan võng quá nhiều.

    Thế rồi con lớn.

    Con nhận ra mẹ cũng bình thường với những điểm mạnh và yếu như tất cả những người phụ nữ khác. Nhưng mẹ thật sự là một người mẹ vĩ đại đối với con. Khi hiểu ra những gì mẹ đã làm, đã nghĩ cho con, con thấy mình thật hạnh phúc vì là con của mẹ.

    Cũng từ lúc lớn, con nhận ra mình là một bản sao của mẹ, dù con không hề chủ đích như vậy. Con ngạc nhiên lắm, không hiểu từ lúc nào mà con giống mẹ đến thế, kể cả tính độc lập, kể cả cái điều hay nghĩ ngợi. Lúc ấy con mới hiểu rằng mẹ là người ảnh hưởng nhiều nhất đến con, một cách tự nhiên mà sâu đậm vô cùng. Con thấy tự hào vì điều đó.

    Thời gian không cho phép người ta trẻ mãi, mẹ lại sắp thêm một tuổi rồi. Con chuẩn bị bước vào đời, còn mẹ đã bước qua dốc bên kia của cuộc đời. Con có nhiều cảm xúc, kể cả những nỗi lo sợ mơ hồ. Nhưng lúc này, con chỉ muốn nói một điều thôi: Con thương mẹ lắm!

    Con vững vàng vì con biết mỗi khi mỏi mệt hay cần một nơi trú ẩn, mẹ luôn là bến bờ bình yên của con - cánh cửa không bao giờ khóa.

    “Con dù lớn vẫn là con của mẹ
    Đi suốt cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con”

    (Chế Lan Viên)


    Nhắn tin cho tác giả
    Đào Thị Nhung @ 16:15 05/05/2013
    Số lượt xem: 7174
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Con vững vàng vì con biết mỗi khi mỏi mệt hay cần một nơi trú ẩn, mẹ luôn là bến bờ bình yên của con - cánh cửa không bao giờ khóa.

    “Con dù lớn vẫn là con của mẹ
    Đi suốt cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con”

    (Chế Lan Viên)

     
    Gửi ý kiến

    CLICK VỀ ĐẦU TRANG