VÔ THƯỜNG

Danh ngôn về cuộc sống

Tài nguyên dạy học

Hổ trợ trực tuyến

  • (Vô Thường)
  • (ntn_dau)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Ảnh ngẫu nhiên

Loan_chiec_la_02.swf Hoi_an.swf 2411.jpg 71.swf 263.swf HOA_HONG.swf Hoa_sen_do.swf Img720a.jpg Img731a.jpg Img726a.jpg Img718a.jpg F4.jpg F3.jpg F2.jpg F1.jpg IMG_1044.jpg IMG_1082.jpg He.swf 421.jpg T13.png

Thống kê

  • lượt truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    22 khách và 2 thành viên
  • Thanh Hồng
  • Nguyễn Thị Thuý
  • Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với Vô Thường.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Thân phận người phụ nữ trong xã hội cũ

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Đào Thị Nhung (trang riêng)
    Ngày gửi: 14h:38' 29-04-2009
    Dung lượng: 35.5 KB
    Số lượt tải: 390
    Số lượt thích: 0 người
     Đề bài: Suy nghĩ về thân phận người phụ nữ trong xã hội cũ qua nhân vật Vũ Nương ở " Chuyện người con gái Nam Xương " của Nguyễn Dữ và nhân vật Thúy Kiều trong các đoạn trích truyện Kiều của Nguyễn Du.
    LĐ1:Đánh giá chung về những người phụ nữ vừa đẹp người vừa đẹp nết < Dẫn chứng: Thúy Kiều, Vũ Nương
    LĐ2:Nguyên nhân dẫn đến số phận bất đến:
     + Địa vị xã hội
     + Không được hạnh phúc
     + Quyền sống
     + Họ đã cống hiến như thế nào ? Nhận được gì ?
     + ..v..v..
    -> Thân phận của người phụ nữ trong xã hội cũ
    LĐ3: Nhận xét về nghệ thuật của 2 tác phẩm < đặc biệt là nghệ thuật xây dựng nhân vật điển hình .
    Gợi ý:
    Nhà thơ Huy Cận từng viết :
     " Chị em tôi toả nắng vàng lịch sử
    Nắng cho đời nên cũng nắng cho thơ "
    Có thể nói, ngày nay, vị trí của người phụ nữ đã đc đề cao, tôn vinh. Hình ảnh người phụ nữ Việt Nam hiện diện ở nhiều vị trí trong cuộc đời và đã để lại nhiều hình ảnh bóng sắc trong văn thơ hiện đại. Nhưng thật đáng tiếc thay, trong xã hội cũ người phụ nữ lại phải chịu một số phận đầy bị kịch và đáng thương:
     " Đau đớn thay thân phận đàn bà
    Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung "
    Câu thơ trên đã hơn một lần xuất hiện trong sáng tác của đại thi hào Nguyễn Du giống như một điệp khúc rùng rợn. Chả thế mà chị em miền núi lại than rằng " Thân em chỉ là thân con bọ ngựa, chao chược mà thôi ! ", còn chị em miền xuôi lại than mình như con ong cái kiến. Đây không phải là một lời nói quá mà điều này lại được thể hiện khá phổ biến trong văn học Việt Nam, trong " Bánh trôi nước " của Hồ Xuân Hương, trong Truyền Kì mạn lục, đặc biệt là trong 2 tác phẩm " Truyện Kiều " của Nguyễn Du và " Chuyện người con gái Nam Xương " của Nguyễn Dữ.
    Trong một xã hội phong kiến suy tàn và thối nát lúc bấy giờ, số phận của người phụ nữ thật bé nhỏ, long đong lận đận.
     Văn học thời ấy cũng đã nhắc nhiều đến kiếp đời của người phụ nữ, mà có lẽ điển hình trong số ấy là nhân vật Vũ Nương ( " Chuyện người con gái Nam Xương " ).
      Tục ngữ có câu " Gái có công thì chồng chẳng phụ " thế nhưng công lao của Vũ Nương chắng những không được biết đến mà chính nàng còn phải hứng chịu những phũ phàng của số phận. Nàng phải một mình một bóng âm thầm nuôi già dạy trẻ, những nỗi khổ về vật chất đề nặng lên đôi vai mà nàng phải vượt qua hết. Những tưởng khi giặc tan, chồng về, gia đình được sum vầy thì không ngờ giông bão đã ập đến, bòng đen của cơn ghen đã làm cho Trương Sinh lú lẫn, mù quáng. Chỉ nghe một đứa trẻ nói những lời ngây thơ mà anh đã tưởng vợ mình hư hỏng. Trương Sinh chẳng những không tra hỏi mà đánh đập phũ phàng rồi ruồng rẫy đuổi nàng đi, không cho nàng thanh minh.Bị dồn vào bước đường cùng, Vũ Nương phải tìm đến cái chết để kết thúc một kiếp người.  
    Bên cạnh Vũ Nương, một hình ảnh nổi bật nữa là nhân vật Thuý Kiều của Nguyễn Du.
     Thật hiếm có người phụ nữ nào trong văn học có một số phận "đoạn trường" như Vương Thuý Kiều trong Truyện Kiều. Ngay từ đầu tác phẩm, nhận định của tác giả "Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen" đã dự báo cho điều đau đớn này. Thuý Kiều mang một vẻ đẹp đằm thắm, mảnh mai là thế, tài sắc lại vẹn toàn hiếu nghĩa, đáng ra nàng phải được sống hạnh phúc, êm ấm, vậy mà do một biến cố trong gia đình nên đã bị bán đi với cái giá ngoài 400 lạng vàng. Bất hạnh này mở đầu cho hàng loạt bất hạnh khác mãi cho tới khi nàng tìm tới sông Tiền Đường để tự vẫn. Dẫu biết kết chuyện Thúy Kiều được về sum họp với gia đình nhưng cả một kiếp người trôi nổi truân chuyên ấy đã vùi dập cả một trang sắc nước hương tài. Độc giả đã khóc cho bao lần chia phôi vĩnh viễn, những tháng ngày sống không bằng chết trong lầu Ngưng Bích, những nỗi tủi nhục vò xé thân mình của Thuý Kiều. Số phận bi đát ấy của người con gái đã khiến muôn đời sau phải thốt lên "Tố Như ơi, lệ chảy quanh thân Kiều
     Có lẽ bi kịch của Vũ Nương và Thúy Kiều không phải là trường hợp cá biệt mà khủng khiếp thay là số phận của bao chị em phụ nữ, là kết quả của bao nhiêu nguyên nhân mà chế độ phong kiến đã sản sinh ra làm số phận của họ thật bi đát. Từ những kiếp
     
    Gửi ý kiến
    print

    CLICK VỀ ĐẦU TRANG