Danh ngôn về cuộc sống

THÔNG TIN GIÁO DỤC 24/24

Hổ trợ trực tuyến

  • (Vô Thường)
  • (ntn_dau)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Ảnh ngẫu nhiên

300pxDen_Mac_Dinh_Chi.jpg 270.jpg DAO_NHUNG.jpg 1.gif Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_lam_so_1.flv 008_Dao_Nhung.jpg N.jpg Songcoichvibietvothuong.jpg Danhngoncuocsong220.jpg NOI_AY_CON_TIM_ME.swf FunPhotoBox1152701303cwzzgf.gif IMG_38591.jpg 1166.jpg WP_20150919_23_00_39_Pro.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    23 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Hoa hồng cho ngày của Mẹ.

    Me_toi_3.jpg
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Hoài Thương
    Người gửi: Nguyễn Ngọc Anh Khoa (trang riêng)
    Ngày gửi: 10h:08' 08-05-2011
    Dung lượng: 407.2 KB
    Số lượt tải: 0
    Mô tả: Lịch Sử Ngày Của Mẹ …Nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang! Truyền thống tôn vinh mẹ có từ bao giờ? Bắt đầu từ thời cổ xưa, vào hội mùa xuân hàng năm, người Hy Lạp có một ngày để cúng hiến cho các nữ thần. Đây cũng là dịp để họ tưởng công Rhea, vợ của thần Cronus, và là mẹ của nhiều vị thần trong thần thoại Hy Lạp. Người La Mã thì thờ nữ thần Cybele, được thể hiện bằng lễ hội mùa xuân nổi tiếng. Còn các Kitô hữu cũng đón ngày của Mẹ được tổ chức vào Chủ Nhật thứ tư của mùa Chay để tưởng nhớ đến nữ đồng trinh Maria, mẹ của Chúa Giêsu… Ngày của Mẹ chính thức bắt đầu từ đâu? Năm 1600, tại Anh quốc, ngày của Mẹ được tổ chức rộn rịp hàng năm vào Chủ nhật thứ tư của mùa Chay để tri ân các bà mẹ. Vào dịp này, những người làm công, người học việc và công nhân sống xa nhà, được chủ nhân khuyến khích đi thăm mẹ của họ. Theo phong tục, các trẻ em đem quà và bánh đặc biệt hay là một loại bánh bột có nhân trái cây, được gọi là simnel, để tặng các mẹ. Nhưng ngày lễ này ngày càng bị quên lãng vào thế kỉ 19, do tình trạng nô lệ và người hầu đã ngày càng ít đi. Lễ kỉ niệm của ngày này chỉ trở thành hiện tượng phổ biến trong thời gian gần đây, chưa đến 100 năm. Để có được điều này chính là nhờ công sức của những phụ nữ tiền phong như Julia Ward Howe và Anna Jarvis. Năm 1858, Anna Reeves là người phụ nữ đầu tiên tổ chức một buổi lễ tôn thờ mẹ thực sự. Tại quê nhà của mình ở West Virginia, bà đã tạo ra ngày Mother’s Work Day, mục đích là để tăng nhận thức của mọi người về vấn đề an toàn vệ sinh. Bà Julia Ward Howe Đến năm 1872, bà Julia Ward Howe- một người hoạt động chính trị, một nhà văn, nhà thơ, nổi tiếng với bài hát về chiến tranh Nam Bắc “Battle Hymn of the Republic” đề nghị lấy ngày 2 tháng 6 hàng năm để tổ chức ngày của mẹ và để kêu gọi mọi người cống hiến công sức cho hòa bình. Bà viết một bức thư nhiệt thành gởi đến các phụ nữ và kêu gọi họ đứng lên chống lại chiến tranh trong Lời công bố của các bà mẹ nổi tiếng của bà, viết ở Boston năm 1870. Bà cũng bắt đầu vận động đề ngày của mẹ cho hòa bình được tổ chức vào chủ nhật thứ hai của tháng Sáu và tổ chức suốt trong nhiều năm. Bà Julia tranh đấu không ngừng cho việc chính thức công nhận một ngày cho các bà mẹ và việc tuyên bố ngày này là ngày nghỉ. Nhưng cuối cùng thì nó dần dần bị quên lãng sau khi Howe ngừng cam kết tài trợ cho những lễ kỉ niệm. Mãi tới năm 1905, bà Anna Reeves qua đời, con gái của bà, Anna Jarrvis, đã tiếp tục sự nghiệp của mẹ. Anna đã thề trước mộ mẹ rằng cô sẽ tiếp tục cố gắng hoàn thành ước mơ của mẹ là tạo ra một ngày quốc lễ để vinh danh những người mẹ. Vào năm 1907, Anna đã tổ chức một chiến dịch gửi tặng những bông hoa cẩm chướng trắng cho những người tham gia hội họp ở nhà thờ của mẹ mình ở Grafton, West Virginia. Vào năm 1908, nhà thờ của mẹ cô đã đồng ý với yêu cầu của Anna về việc tổ chức một ngày chủ nhật đặc biệt để vinh danh những người mẹ - truyền thống này đã được lan rộng ra nhiều nhà thờ của cả 46 bang vào những năm sau đó. Năm 1909, Anna đã mở một chiến dịch viết thư cầu khẩn những chính trị gia, các mục sư và các thị trưởng lập nên một ngày quốc lễ dành cho mẹ. Vào năm 1911, những nỗ lực của Jarrvis đã thành công: Quê nhà West Virginia của cô đã công nhận một ngày lễ chính thức dành cho mẹ. Và vào ngày 10 tháng Năm năm 1913. Quốc hội Mỹ đã thông qua một Nghị quyết chung, chấp nhận ngày chúa nhật thứ hai trong tháng năm như một ngày để ghi ơn các bà mẹ. Đến ngày 9.5.1914, tổng thống Woodrow Wilson của Hoa Kì đã công bố quyết định công nhận ngày này làm ngày Quốc lễ dành cho mẹ - quyết định này nhấn mạnh vai trò của người mẹ trong gia đình. Từ đó trở đi, ngày lễ này đã ngày càng trở thành một ngày lễ lớn được nước Mỹ tổ chức hàng năm vào ngày chủ nhất thứ hai của tháng năm. Cho tới hôm nay, Ngày của mẹ đã trở thành ngày lễ của nhiều nước trên thế giới! Trong ngày của mẹ, người con thường cài trên áo một bông hoa cẩm chướng màu trắng nếu mẹ đã quá cố và màu hồng dành cho những ai còn mẹ. Ngày của mẹ ở các nước trên thế giới Ở hầu hết các nước trên thế giới, ngày của mẹ hầu như đều chịu ảnh hưởng từ Mỹ. Tại nhiều quốc gia châu Phi, ngày này lại có xuất xứ bắt nguồn từ Anh, do ảnh hưởng thời gian bị thực dân Anh chiếm đóng. Khu vực các nước Đông Á chịu ảnh hưởng cách tổ chức kỷ niệm ngày của mẹ của Mỹ. Các nước như Đan Mạch, Phần Lan, Ý, Thổ Nhĩ Kỳ, Úc và Bỉ cùng tổ chức lễ kỷ niệm ngày của mẹ như ở Mỹ. Tại Mexico và Nam Mỹ, người ta chỉ gửi thiệp mừng lễ mẹ vào ngày 10-5 hàng năm. Tương tự tại Argentina, do quốc gia này vốn có rất nhiều lễ hội nên ngày này diễn ra cũng rất đơn giản. Trong ngày Chủ nhật thứ 3 của tháng 10 hàng năm, các bà mẹ Argentina được tặng hoa, quà và nghỉ ngơi thư giãn. Tại Trung Quốc, những tù nhân tại nhà tù ở Trường Xuân, tỉnh Cát Lâm được gặp gỡ mẹ trước dịp lễ của người sinh ra mình. Ở Hàng Châu (Chiết Giang), những em bé mẫu giáo đã được dạy rửa chân cho cha và mẹ của mình như một cách thể hiện lòng kính trọng trước ngày lễ của mẹ. Ở Việt Nam, ngày của mẹ thường được gắn với ngày 8-3, 20-10 hoặc lễ Vu lan (rằm tháng bảy âm lịch). Gần đây, với sự hòa nhập nền văn hóa chung của thế giới, Việt Nam đã có thêm ngày chủ nhật thứ hai của tháng năm là ngày của mẹ theo nhiều nước phương Tây. BÔNG HỒNG CHO NGÀY CỦA MẸ (08-05-2011) “Không có tình yêu nào cao quý hơn tình yêu của Người hiến mạng sống cho người mình yêu” (Ga 15,13). Noi gương tình yêu tự hiến của Chúa Giêsu có một người sẵn sàng ban cho chúng ta tất cả: tình yêu, sự hy sinh, lòng tận tụy, tần tảo… dẫu ta không kêu xin. Người ấy chính là Mẹ, Mẹ là “cõi đi về”, là chốn nương náu của tâm hồn mỗi người. Bên cạnh đó, các nhà thơ, nhạc sĩ cũng dựa vào hình dáng người Mẹ để sang tác, để ca ngợi về tình Mẹ hiền. Câu ca dao xưa: Mẹ già như chuối ba hương, Như xôi nếp mật, như đường mía lau đã in vào ký ức tuổi thơ của biết bao nhiêu con người. Cái chất ngọt của tình Mẹ, thơm như “chuối ba hương” , dịu dàng như “xôi nếp mật” và đậm đà như “đường mía lau” đã đi vào tâm trí của biết bao nhiêu con người một cách tự nhiên. Khi tôi đang sốt, Mẹ đến, kéo chăn đắp cho tôi. Bàn tay Mẹ đặt lên trán nóng và than thở “khổ chưa, con tôi”. Tôi cảm thấy sự ấm áp của tình Mẹ, thứ tình cảm thật đậm đà, ngọt ngào biết bao! Tình Mẹ thì trường tồn, bất diệt như “chuối ba hương”, “xôi nếp mật” , “đường mía lau” ấy không bao giờ cùng tận. Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra Tình thương của Mẹ dồi dào như suối nguồn, ngọt ngào và vô tận. Mẹ như một giáo sư dạy về yêu thương, một phân khoa quan trọng nhất trong trường học cuộc đời. Không có Mẹ, tôi sẽ không biết yêu thương. Nhờ có Mẹ, tôi biết thế nào là tình nhân loại Ngày xưa, khi thầy hỏi “con thương Mẹ thì phải làm thế nào?”. Tôi trả lời: “vâng lời, cố gắng giúp đỡ, phụng dưỡng lúc Mẹ về già, và thờ phụng Mẹ khi khuất núi”. Bây giờ tôi biết rằng: “Con thương Mẹ thì không phải “làm thế nào” hết. Cứ thương Mẹ, thế là đủ lắm rồi…” Vì Mẹ là tình thương, một dòng suối vô tận. Vậy mà lắm lúc ta không biết, để lãng phí một cách oan uổng. Mẹ là món quà lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta. Những ai đã và đang có Mẹ, đừng để khi Mẹ khuất bóng rồi mới nói “Trời ơi! Tôi sống bên Mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào nhìn kỹ được mặt Mẹ; lúc nào cũng nhìn thoáng qua, trao đổi vài câu ngắn ngủi, xin tiền ăn quà, đòi hỏi mọi chuyện; giận dỗi, gây bao nhiêu rắc rối cho Mẹ phải lo lắng, thức khuya, dậy sớm cũng vì con. Để Mẹ phải suốt đời bếp núc và may giặt, dọn dẹp… Còn mình thì bận rộn lên xuống danh lợi”. Mẹ không kịp nhìn kỹ con và con không có thời gian nhìn kỹ Mẹ. Để khi Mẹ mất ân hận biết bao! Ôi! Những đứa con! Có bao giờ chúng biết nhìn lại phía sau đâu! Có bao giờ chúng thấy những giọt nước mắt chảy dài, chảy dài trên má Mẹ, những giọt nước mắt chỉ rơi xuống khi chúng khuất dạng xa mù. Nhưng giá mà bọn chúng bịn rịn một chút, lưu luyến một chút chắc hẳn lòng Mẹ đã nở hoa. Những cánh hoa còn rực rỡ hơn, diễm lệ hơn những bông hoa mà người ta kết cho trong ngày hôn lễ. Những bài thơ ca tụng về người Mẹ bao giờ cũng dễ nghe, cũng hay, cũng cảm động để lại những rung cảm chân thành cho người nghe. “ Năm xưa khi tôi còn nhỏ Mẹ tôi đã qua đời Lần đầu tiên tôi hiểu Thân phận kẻ mồ côi Quanh tôi ai cũng khóc Im lặng tôi sầu thôi Để dòng nước mắt chảy Lời bớt khô đi rồi… Hoàng hôn phủ trên mộ Chuông chùa nhẹ rơi rơi Tôi thấy tôi mất Mẹ Mất cả một bầu trời”. Tình Mẹ vẫn mãi là bài thơ đẹp nhất mà chính những người Mẹ viết nên được trên trần gian. Ngay cả những đứa con vô tâm cũng sẽ hiểu không có gì so sánh bằng tình Mẹ. Chiều nay, khi đi học về, hay đi làm việc ở sở về, hãy vào phòng Mẹ với một nụ cười thật trầm lắng và ngồi xuống bên Mẹ. Sẽ bắt Mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi nhìn Mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy Mẹ và để Mẹ biết rằng Mẹ đang sống và đang ngồi bên cạnh ta. Cầm tay Mẹ, ta sẽ hỏi một câu ngắn làm Mẹ chú ý: “Mẹ ơi, Mẹ có biết không?”. Mẹ sẽ ngạc nhiên và sẽ hỏi: “Biết gì?” Vẫn nhìn vào mắt Mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lắng và nói: “Mẹ ơi! Mẹ có biết là con yêu Mẹ không?” Câu hỏi sẽ không cần câu trả lời, cho dù đó là ai, người lớn hay trẻ nhỏ đều có thể hỏi như thế, bởi vì là con của Mẹ. Mẹ và ta sẽ vui sướng, sẽ sống trong ý thức tình thương bất diệt. Tình Mẹ sẽ trở thành bất diệt. Và một ngày kia, Mẹ mất, ta sẽ không hối hận, đau lòng. Tôi chỉ nhắc các bạn rằng Mẹ là xôi, là mật, là ngọt ngào và là tình thương để các bạn đừng quên. Quên là một lỗi lớn. Cũng không phải lỗi nữa mà đó là một sự thiệt thòi. Trong Ngày của Mẹ, tôi xin cài vào túi các bạn một bông hồng: để vui sướng, thế thôi.
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Hoa hồng cho ngày của Mẹ.

     

     
    Gửi ý kiến

    CLICK VỀ ĐẦU TRANG