Nguồn gốc Tết trung thu

Nguồn: Sưu tầm
Người gửi: Lê Thị Phương Mai (trang riêng)
Ngày gửi: 08h:50' 10-09-2010
Dung lượng: 34.9 KB
Số lượt tải: 74
Mô tả:
| |
Vậy nguồn gốc của Tết Trung thu là từ đâu?
Theo sách cổ thì nguồn gốc Tết Trung thu bắt đầu từ đời nhà Đường vào thời Duệ tông, niên hiệu Văn Minh ở Trung Quốc. Năm đó, vào đêm trăng rằm tháng tám, tiết trời thật đẹp, trăng tròn sáng tỏ, gió mát hây hây, làng quê yên ả, thiên hạ thái bình. Trước cảnh ấy, nhà vua ngự chơi ngoài thành cho mãi tới tận khuya. Lúc đó có một ông già đầu tóc bạc phơ trắng như tuyết chống gậy tới. Nhà Vua đoán ngay là một vị Tiên giáng thế. Ông già kính cẩn chào: "Bệ hạ có muốn lên thăm cung Trăng không?". Nhà Vua liền trả lời: "Có. Trưởng lão có cách gì đó chăng?".
Vị Tiên đưa chiếc gậy lên trời hoá phép ra một chiếc cầu vồng một đầu giáp cung Trăng còn một đầu kia ăn xuống đất. Ông Tiên đưa tay mời nhà Vua trèo lên cây cầu vồng. Họ sánh bước bên nhau lên Trời. Chẳng bao lâu họ đã đến cung Trăng. Phong cảnh nơi đây thật đẹp, một vẻ đẹp khác xa trần thế. Những nàng tiên nữ nhan sắc với những bộ xiêm y cực kỳ lộng lẫy, xinh đẹp như trong mộng, nhảy múa theo những nhịp điệu vô cùng uyển chuyển, đủ muôn hồng ngàn tía. Ngàn hoa đua nở. Hương thơm quyến rũ. Đàn sáo dặt dìu. Chim hót véo von. Nhà Vua ngơ ngẩn trước cảnh đẹp tuyệt vời của thiên giới. Đang say sưa như thế thì Tiên ông đến đánh thức nhà Vua và đưa nhà Vua trở lại cung điện. Về tới hạ giới rồi nhà Vua còn lưu luyến tiếc mãi cảnh trên cung Trăng. Về sau này, để kỷ niệm ngày thiên du Nguyệt điện đó nhà Vua đặt ra Tết Trung thu. Trong ngày Tết người ta uống rượu thưởng ngắm trăng và vì vậy Tết này còn gọi là Tết trông Trăng.
Chúc cho trẻ em luôn được đón Tết trung thu vui vẻ!

Đón trăng:
![]()
Tự bao đời nay, trung thu gắn liền với trăng, bởi vậy cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên khi tết trung thu bắt nguồn từ Tết trông trăng. Theo thần thoại, trước hết trăng là một vị nữ thần cô độc, thuộc về nữ giới, có rất nhiều quyền lực không kém gì thần mặt trời. Có lẽ vì thế mà chúng ta có hai loại lịch: Âm lịch và Dương lịch. Tuy vậy, mỗi quốc gia, mỗi dân tộc, mỗi tôn giáo lại có những quan niệm khác nhau về vị thần bí ẩn này. Từ thời thượng cổ đã có trên năm mươi quan niệm và tên khác nhau để gọi thần Trăng. Thậm chí thần Trăng đã có trước các tôn giáo hoàn cầu như đạo Hồi, Bà La Môn qua các danh xưng Arma của người Hittite, thần Sin và Amn của người Ả Rập, thần Chadra của người Hindu, đó là nam thần. Ở Trung Hoa, người ta gọi trăng là nữ thánh qua các tên Hằng Nga, người Indonesia gọi Silewe, các dân tộc hải đảo Polynésien thì gọi trăng là nữ thần Nazarata. Trăng đã được tôn xưng tột đỉnh như tại Hy Lạp, đó là thần Hécate ba đầu, cai quản ba cõi trời, đất và biển cả, có đầy phép thần thông biến hóa, chỉ mang lại điềm lành cho nhân thế mà thôi.
Ngoài ý nghĩa vui chơi cho trẻ em và người lớn, Tết Trung Thu còn là dịp để người ta ngắm trăng tiên đoán mùa màng và vận mệnh quốc gia. Nếu trăng thu màu vàng thì năm đó sẽ trúng mùa tằm tơ, nếu trăng thu màu xanh hay lục thì năm đó sẽ có thiên tai, và nếu trăng thu màu cam trong sáng thì đất nước sẽ thịnh trị v.v.
Trải qua bao biến thiên của lịch sử, lễ hội Tết Trung Thu ở Việt Nam cũng có nhiều thay đổi theo thời gian. Song dù thay đổi thế nào thì cái “thần” của nó vẫn còn giữ được, đó là tính chủ thể, sự vui chơi hồn nhiên của trẻ và sự quan tâm của mọi người đối với các em.
Tết Trung thu, một lễ thức nông nghiệp ở nước ta, một cái tết của trẻ mà ở đó các em được phát huy hết các đức tính tốt đẹp của mình, được vui chơi thỏa thích, được hòa mình vào trong thiên nhiên kỳ thú và được đắm mình trong vòng tay yêu thương nhân ái của mọi người. Đó là một lễ hội truyền thống đã ăn sâu vào trong tiềm thức người Việt, một nét đẹp văn hóa cần được gìn giữ và bảo tồn.
Có lẽ bất cứ một người Việt Nam nào cũng đều có tuổi thơ và đều có những giờ khắc tưng bừng đón Tết Trung Thu, dù đơn giản chỉ có hồng với cốm thôi cũng không thể nào quên cái vui thủa ấy. Vui vì được rước đèn, được tự tay nhặt từng hạt bưởi để xâu thành một chuỗi phơi khô làm đèn thắp đêm Rằm tháng tám, để rồi khi thành người lớn có gia đình và rồi lại sắm tết cho con cái, nhìn chúng múa hát đón trăng trong lòng ai không khỏi bồi hồi nhớ về một mùa trăng năm nào, bên tai lại vọng về bài hát cũ”
|
| “Ông giẳng ông giăng, xuống chơi với tôi, có bầu có bạn, có ván cơm xôi, có nồi cơm nếp, có tệp bánh chưng, có lưng hũ rượu, có chiếu bám dù, thằng cu xí xoài, bắt trai bỏ giỏ, cái đỏ ẵm em, đi xem đánh cá, có rá vo gạo, có gáo múc nước, có lược chải đầu, có trâu cày ruộng, có muống thả ao, ông sao trên trời....” |


Các ý kiến mới nhất