Danh ngôn về cuộc sống

THÔNG TIN GIÁO DỤC 24/24

Hổ trợ trực tuyến

  • (Vô Thường)
  • (ntn_dau)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Ảnh ngẫu nhiên

300pxDen_Mac_Dinh_Chi.jpg 270.jpg DAO_NHUNG.jpg 1.gif Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_lam_so_1.flv 008_Dao_Nhung.jpg N.jpg Songcoichvibietvothuong.jpg Danhngoncuocsong220.jpg NOI_AY_CON_TIM_ME.swf FunPhotoBox1152701303cwzzgf.gif IMG_38591.jpg 1166.jpg WP_20150919_23_00_39_Pro.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    12 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Đoản khúc thu Hà Nội

    Thuhanoi.jpg
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Đỗ Thanh Dương (trang riêng)
    Ngày gửi: 22h:06' 06-10-2010
    Dung lượng: 324.6 KB
    Số lượt tải: 2
    Mô tả:

    Đêm thu Hà Nội, trời hơi se se lạnh, tôi dừng tay trên bàn phím, tự nhiên thèm nghe Đoản khúc thu Hà Nội của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.


    Cho đĩa vào ổ, giọng Hồng Nhung mơ màng như đang đứng trước giữa đầm sen bên Hồ Tây: Bởi vì mùa thu tôi ở lại, Hà Nội mùa thu Hà Nội thu, Hà Nội mùa thu tràn nỗi nhớ, không bởi vì em hay vì em, Hà Nội mùa thu Hà Nội gió, xôn xao con đường xôn xao lá…

    Tôi mơ ước một lần đi chơi Hà Nội khi đêm về…

    Nhoà phố mong manh nhoè phố mơ…

    Hai hôm trước em giận bỏ tôi đi, bỏ Hà Nội đi…

    Vì một bàn tay không ngần ngại
    Tặng hết cho tôi một phố chờ…


    Trong một kho những bài hát về Hà Nội, Trịnh Công Sơn đóng góp được hai bài, Nhớ mùa thu Hà Nội và Đoản khúc thu Hà Nội, nhưng đó lại là những đóng góp vô giá. Trịnh Công Sơn không phải là một người Hà Nội. Chất Huế bàng bạc trong nhạc Trịnh, còn những tiếng lòng dành cho Hà Nội thì lại hiền hiện.

    Hai bài hát, hai thời điểm, và hai phong cách. Tôi vẫn chưa hiểu là tại sao Trịnh Công Sơn lại đặt tên cho ca khúc đầu tiên của mình về Hà Nội là Nhớ mùa thu Hà Nội, nếu không tính đến chuyện thời điểm ra đời của bài hát thì đó vẫn chỉ như một lời chào Hà Nội, một sự dè dặt đến bỡ ngớ khi ngắm nhìn một phố phường của thủ đô như là một huyền thoại.

    Nhạc họ Trịnh mới dè dặt làm sao: Này là những cây bàng, cây cơm nguội, sâm cầm hồ Tây, hương cốm mới, nhạc Trịnh Công Sơn mới chỉ chạm được vào phần rêu phong nơi thành quách đá trên đường Phan Đình Phùng, hay một chiếc ngói gạch bên hiên khu phố cổ. Hà Nội vẫn như một câu đố bí hiểm cho nhạc Trịnh…


    Sau đó Trịnh Công Sơn trở lại Hà Nội và lúc này anh mới thực sự được thấm vào hồn của thủ đô, mùa thu Hà Nội. Nếu như là một cái khát khao được kiếm tìm và khám phá thì bây giờ là một cái dìu dặt, nhẩn nha bước vào mùa thu Hà Nội, những bước đi chậm rãi.

    Nếu như cái ban đầu là lớp rêu phong của một quá khứ đã qua thì cái sau này nằm sâu trong những mạch đá, nó không còn chỉ có hương cốm mới thơm vào trong bàn tay nhỏ, mà nó còn là những hạt phấn từ hương lúa non quyện với lá sen hồ Tây thấm vào trong mỗi xúc cảm, mỗi suy nghĩ, nó là một thứ ám ảnh về Hà Nội, là sự chủ động nắm bắt, là tiếng lòng, tiếng buồn, tiếng đời, là hình ảnh của hẳn một con người Hà Nội cụ thể, là một khoảng cách xa Hà Nội nhớ về Hà Nội, là một sự ngộ đạo của con người hoàn thành xong sự nhập thiền tịch lặng. Hồn của Đoản khúc thu Hà Nội là hồn của Hà Nội và cũng là hồn của nhạc Trịnh.

    Tôi nghe nhạc Trịnh cũng đã nhiều, nghe những bài hát về Hà Nội cũng đã nhiều, nhưng chưa bao giờ tôi được nghe một bàt hát hay đến thế. Cả về ca từ lẫn giai điệu.

    Nhoà phố mong manh nhoè phố mơ…

    Trịnh Công Sơn tiêu diêu trong mùa thu Hà Nội, lảng tảng như một hơi sương sớm quện trên những nếp nhà cổ, một gốc cây sấu trên đường Phan Đình Phùng, quanh một tà áo trắng của các cô gái trên đường Cổ Ngư, một rặng cau trước cổng ngôi chùa.

    Đêm thất tịch, trời không mưa, một chiếc xích lô đạp chậm rãi đến trước khu phố cổ, khi đến ngã tư Hùng Vương, chiếc xe dừng lại, một người khách, một cô gái bước xuống. Những hàng sấu trùm lấy họ, hai người khuất dần vào trong phố cũ.

    Nhoà phố mong manh nhoè phố mơ…

    Đoản khúc thu Hà Nội
    Nhạc và lời : Trịnh Công Sơn
    Trình bày: Hồng Nhung

    Bởi vì mùa thu tôi ở lại
    Hà Nội mùa thu Hà Nội thu
    Hà Nội mùa thu tràn nỗi nhớ
    Không bởi vì em hay vì em
    Hà Nội mùa thu Hà Nội gió
    Xôn xao con đường xôn xao lá
    Nhoà phố mong manh nhoè phố mưa
    Chợt nắng long lanh chợt nắng thưa
    Bởi vì mùa thu tôi ở lại
    Hồng má môi em hồng sóng xa
    Vì một bàn tay không ngần ngại
    Tặng hết cho tôi một phố chờ
    Sẽ thêm một đời nhớ trăng Hà Nội Thu ơi!


    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Chúc VT buổi tối vui vẻ và đầm ấm.
    Avatar
    Hà Nội mùa thu tràn nỗi nhớ
    Không bởi vì em hay vì em
    Avatar
    Cảm ơn cô Nhung đã ghé thăm và tặng món quà âm nhạc rất dễ thương! Chúc cô luôn hạnh phúc!
    Avatar
    VT cám ơn những tình cảm thân thương của các bạn! An lành cho tất cả!
     
    Gửi ý kiến

    CLICK VỀ ĐẦU TRANG