Danh ngôn về cuộc sống

THÔNG TIN GIÁO DỤC 24/24

Hổ trợ trực tuyến

  • (Vô Thường)
  • (ntn_dau)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Ảnh ngẫu nhiên

300pxDen_Mac_Dinh_Chi.jpg 270.jpg DAO_NHUNG.jpg 1.gif Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_lam_so_1.flv 008_Dao_Nhung.jpg N.jpg Songcoichvibietvothuong.jpg Danhngoncuocsong220.jpg NOI_AY_CON_TIM_ME.swf FunPhotoBox1152701303cwzzgf.gif IMG_38591.jpg 1166.jpg WP_20150919_23_00_39_Pro.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    27 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Olga Fyodorovna Berggolts

    Olga_berggolc.jpg
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: st
    Người gửi: Lê Trung Chánh (trang riêng)
    Ngày gửi: 17h:51' 25-11-2009
    Dung lượng: 17.4 KB
    Số lượt tải: 0
    Mô tả:

    Olga Fyodorovna Berggolts (1910 – 1975) - nữ nhà thơ, nhà văn Nga.
     
    Tiểu sử:
    Olga Berggolts sinh ngày 16 tháng 5 năm 1910 ở Sankt-Peterburg. Những năm 20 học ở trường phổ thông, tham gia nhóm Смена, làm quen với Boris Kornilov (sau này trở thành chồng đầu của Olga Berggolts). Năm 1930, tốt nghiệp khoa ngữ văn Đại học Leningrad, Olga Berggolts đi Kazakhstan làm phóng viên của báo Советская степь (Thảo nguyên Xô Viết). Sau đó trở về Leningrad làm biên tập ở một số tờ báo và xuất bản các cuốn: Годы штурма (Những năm xung kích), ký; Ночь в Новом мире (Đêm trong thế giới mới), truyện; và tập Стихотворения (Thơ). Từ đây thơ của Olga Berggol bắt đầu được chú ý. Năm 1937 bị bắt giam vì liên hệ với "kẻ thù của nhân dân" (chồng của bà bị xử bắn năm 1938). Năm 1939 bà được trả tự do.
    Thời kỳ Thế chiến II Olga Berggolts ở lại thành phố Leningrad bị bao vây, bà làm việc ở Đài phát thanh, hàng ngày kêu gọi người Leningrad dũng cảm bảo vệ thành phố thân yêu của mình. Thời gian này bà viết những trường ca nổi tiếng về những người bảo vệ thành phố Leningrad: Февральский дневник (Nhật ký tháng hai) và Ленинградскую поэму (Trường ca Leningrad). Câu nói nổi tiếng của Olga Berggolts "Никто не забыт и ничто не забыто” (Không ai bị quên và không cái gì bị quên) được khắc trên bức tường của nghĩa trang Liệt sỹ Leningrad. Olga Berggolts mất năm 1975 ở Leningrad.
     
    Tác phẩm:

    *Глубинка
    (Độ sâu, 1932), ký

    *Годы штурма
    (Những năm xung kích), ký;

    *Ночь в Новом мире
    (Đêm trong thế giới mới, 1935), truyện

    *Журналисты
    (Nhà báo, 1934), truyện

    *Зерна
    (Ngũ cốc, 1935), thơ

    *Стихотворения
    , (Thơ, 1934)

    *Книга песен
    (Cuốn sách những bài ca, 1936)

    *Февральский дневник
    (Nhật ký tháng hai, 1942), trường ca

    *Ленинградская поэма
    (Trường ca Leningrad, 1942), trường ca

    *Памяти защитников
    , (Ký ức những người bảo vệ, 1944), ký

    *Ленинградская тетрадь
    (Cuốn vở ghi chép Leningrad, 1942

    *Первороссийск
    (Pervorossiysk, 1950), trường ca –giải thưởng Nhà nước Liên Xô 1951.

    *Они жили в Ленинграде
    (Họ đã sống ở Leningrad, 1944), kịch

    *У нас на земле
    (Trên đất của ta, 1947),

    *Верность
    (Lòng chung thủy, 1954), bi kịch

    Một số bài thơ:
     
     
    TÌNH LÀ KHÔNG THA
     

    Con tim mình không bao giờ em thương xót
    Không trong thơ, trong đau khổ, trong say đắm, tình thân
    Anh hãy tha thứ cho em. Những gì đã từng
    Cay đắng lắm. Nhưng đó là hạnh phúc.
     

    Và cái điều em đam mê, em buồn khủng khiếp
    Cái điều này đáng sợ hơn cả bất hạnh đau thương
    Chỉ cái bóng nhỏ nhoi mà em tức giận vô cùng
    Thật khủng khiếp. Nhưng đó là hạnh phúc.
     

    Cho dù ngạt thở, cho dù nước mắt
    Dù lời trách cứ xì xào như cành lá khi mưa:
    Còn kinh hoàng hơn cả tha thứ, hơn cả sự hững hờ.
    Tình là không tha. Và đó là hạnh phúc.
     

    Em vẫn biết rằng giờ tình yêu đang giết
    Không chờ đợi lòng thương, không chia sẻ quyền hành
    Nhưng một khi tình tuyệt vời, tình đang sống trong tim
    Thì tình không phải là trò vui mà tình là hạnh phúc.
     

     
    GỬI BORIS KORNILOV(1)
     

    … Và tất cả đổi thay, em bây giờ đã khác
    Em hát khác rồi, khóc cũng khác ngày xưa…
    B. Kornilov.
     


    160161

    Ồ vâng, em khác hẳn ngày xưa!
    Sao cuộc đời kết thúc nhanh quá vậy…
    Em đã già mà anh đâu nhận thấy
    Mà, có thể là anh vẫn nhận ra?
     

    Em sẽ chẳng cầu xin sự tha thứ đâu mà
    Hay thề thốt, cũng là vô ích vậy
    Nhưng nếu em tin rằng anh còn quay trở lại
    Nhưng nếu như anh còn có thể nhận ra.
     

    Thì sẽ quên hết giận hờn, ta lại cùng ta
    Ta lại cùng ta, như ngày xưa, sánh bước
    Hai chúng mình sẽ khóc và chỉ khóc
    Về điều gì ư – chỉ ta biết thôi mà.
    1939
     

    202203

    Em bây giờ lục tìm trong ký ức
    Em nhớ về những câu hát đầu tiên:
    "Ngôi sao trên sông Nêva cháy lên
    Và hoạ mi miền ngoại ô đang hót…”
     

    Nhưng cay đắng và ngọt ngào hơn, năm tháng đã qua
    Trái đất này mênh mông bát ngát, bao la
    Anh có lý – bây giờ em mới biết
    Anh – người đầu tiên của em và anh đã mất
    "Em hát khác rồi, khóc cũng khác ngày xưa…"
     

    Lớp trẻ lớn lên, lại vẫn giống như ta
    Lại vẫn sông Nêva, ánh chiều tà, sóng nước
    Vẫn hồi hộp, say mê trong từng câu hát
    Và tuổi thanh xuân vẫn có lý như xưa.
    1940
    ______________

    (1)Kornilov, Boris Petrovich (1907-1938) – nhà thơ Nga Xô-viết, người yêu, chồng đầu của Olga Berggolts, bị xử bắn năm 1938.

     
     
    MÙA RỤNG LÁ CÂY
     

     Mùa thu ở Matxcơva, trên đường phố treo những tấm
    biển đề dòng chữ "Mùa rụng lá cây, xin hãy dè chừng!"
     
     

    Mùa thu! Giữa trời Matxcơva
    Những đàn sếu bay về trong sương khói
    Những chiếc lá màu vàng sẫm tối
    Đang cháy lên trong những khu vườn.
    Những tấm biển treo dọc theo con đường
    Những tấm biển nhắc nhở cùng tất cả
    Dù ai có lứa có đôi, ai người đơn lẻ:
    "Mùa rụng lá cây, xin hãy dè chừng!"
     

    Ôi, con tim của tôi sao mà cô đơn
    Trên con đường xa lạ!
    Buổi chiều lang thang bên những ô cửa sổ
    Và khẽ rùng mình dưới những cơn mưa.
    Tôi ở đây một mình có phải để cho
    Một người mà tôi vui, một người mà tôi quí?
    Không hiểu vì sao lòng tôi lại nhớ:
    "Mùa rụng lá cây, xin hãy dè chừng!"
     

    Lúc này đây đã không có gì cần
    Thì cũng có nghĩa chẳng còn gì để mất
    Ngay cả người thân yêu, người gần gũi nhất
    Đã không còn có thể gọi bạn thân.
    Thì tại vì sao tôi lại cứ buồn
    Rằng đến muôn đời tôi đành vĩnh biệt
    Một kẻ không vui, một kẻ không hạnh phúc
    Một kẻ cô đơn.
     

    Chỉ đáng nực cười hay thiếu cẩn trọng chăng
    Hay phải biết đợi chờ, hay chịu đựng…
    Không – thật vô cùng khiếp đảm
    Vẻ dịu dàng khi vĩnh biệt, như mưa.
    Cơn mưa tối sầm, mưa ấm áp nhường kia
    Mưa lấp loá và mưa run rẩy thế
    Mong anh hạnh phúc và mong anh vui vẻ
    Trong phút giây này vĩnh biệt, như mưa.
     

    … Tôi một mình đi bộ ra ga
    Một mình thôi, không cần ai tiễn biệt
    Tôi chưa nói với anh mọi điều đến hết
    Nhưng mà thôi, không nói nữa bây giờ.
    Con đường nhỏ tràn đầy trong đêm khuya
    Những tấm biển dọc đường như vẫn nói
    Với những kẻ cô đơn trên đường qua lại:
    "Mùa rụng lá cây, xin hãy dè chừng!"
    1938
     
     
    BUỔI SÁNG XUÂN
     

    Buổi sáng xuân dạo trên đất băng giá
    Tiếng ngân vang kêu lên dưới bàn chân
    Chim sáo đá nhất quyết không nhìn em
    Khi bay qua những đám mây rất trẻ.
     

    Em nhìn vào mắt đen sáo đá
    Và nhắc đi nhắc lại cho mình
    Sẽ bình tĩnh như buổi sáng mùa xuân
    Không một ai, không bao giờ gặp gỡ.
     

     
    ROMANCE
     

    Em lang thang trên phố khẽ hát lên
    Một bài ca mà lời không quen lắm
    ở nơi này em chia tay với anh
    Rồi ngoảnh lại nhìn nhau, không chịu đựng.
     

    Khi chia tay, ta đã ngoái lại nhìn
    Cả hai đứa cảm thấy điều bất hạnh.
    Còn đường phố rắc đầy hoa bụi trắng
    Và nước, và những chiếc lá dịu dàng.
     

    Em trao hết – mặc thiên hạ cười chê
    Dù nợ nần không dễ dàng trút bỏ
    Nhưng để được ngoảnh lại nhìn lần nữa
    Người bạn cũ ngày xưa.
    1937.
     

     
    MỘT BÀI CA
     

    Chúng mình sẽ không còn gặp lại nhau
    Anh hãy mỉm cười, vĩnh biệt…
    Anh có còn giận hờn chi, không biết
    Khi ngày tháng qua mau?
     

    Ngày tháng đã trôi qua, qua mau
    Như gió thổi vào nhà trống
    Như tiếng rì rào của bụi cây lau…
     

    … Rồi anh chớ có còn nhớ đến người yêu
    Chớ có còn nhớ đến người quen biết
    Mà hãy nhớ về như một giấc chiêm bao…
     

    Những bài thơ cuồng dại của em
    Như mái tóc bờm trong gió
    Phập phồng như đống cỏ
    Mỗi buổi sáng rung lên…
    1927
     

     
    EM KHÔNG THỂ GIẤU
     

    Em không thể giấu được anh nỗi buồn
    Cũng như niềm vui em không giấu được.
    Con tim mình em mở ra đầu tiên
    Giống như câu chuyện của anh đích thực.
     

    Không trong đài kỷ niệm hay bia cột
    Không trong những lâu đài bằng kính – bê tông
    Anh hiện ra không nhìn thấy, rất gần
    Trong những con tim ta cổ xưa khao khát.
     

    Anh hiện ra tự nhiên hơn thổn thức
    Lặng im và rạo rực dòng máu của em
    Và em trở thành thời đại – trở thành anh
    Qua trái tim của em anh nói được.
     

    Em không thể giấu được anh nỗi buồn
    Và không giấu đi điều sâu kín nhất
    Con tim mình em mở ra đầu tiên
    Giống như câu chuyện của anh thú thật…
    1937
     

     
    NGƯỜI TA SẼ HIỂU
     

    Tôi sợ rằng tất cả những người tôi yêu
    sẽ để mất đi lần nữa…
    Tôi bây giờ gom góp và ấp ủ
    tình yêu của mọi người.
     

    Và nếu ai đó cười – tôi không sợ
    rồi sẽ đến một ngày
    khi mối lo ngại tiên tri của tôi
    người ta sẽ hiểu.
    1939
     

     
    LỜI THỈNH CẦU
     

    Không nước mắt hay thương xót gì đâu
    không điều gì còn chờ đợi.
    Chỉ mong được ngủ mà không mơ tới
    ngủ thật lâu, thật lâu, thật lâu.
    Nếu đã không còn thiêm thiếp khổ đau
    đang nhắc lại và dập dồn máu nóng
    thì chớ mơ về ly biệt u sầu
    và tình yêu của chúng mình cay đắng.
    Giấc mơ về gặp gỡ và vui sướng
    hãy bỏ lại phía sau.
    Và dù anh không còn mơ nữa, chẳng cần đâu
    người duy nhất, người yêu thương ạ…
    Dù với đầm bạch dương
    em mơ về đôi khi, thỉnh thoảng.
    Và trong thành giếng đêm bằng ván
    một ngôi sao cô đơn…
    7-1939
     

     
    VÌ MỘT LỜI HAY NHẤT
     

    Vì một lời hay nhất ấy
    của một người trong hai đứa chúng ta
    anh cần đi yêu lại
    nói với em điều ấy bây giờ.
     

    Anh đã bỏ qua thời gian!
    Cái gánh nặng hạnh phúc và kiêu hãnh
    của tình em to lớn
    anh hãy gọi về, chớ dềnh dang.
     

    Và anh chớ tìm kiếm cái phần
    của chiều cao không tìm ra người khác
    vì trong đó – là ý thích sau chót
    và bầu không khí cuối của hai người chung.
    1949
     

     
    HY VỌNG
     

    Tôi vẫn tin rằng sẽ quay lại cuộc đời
    một lần trong buổi bình minh thức dậy.
    Trong buổi sớm, nhẹ nhàng, trong giọt sương mai
    bao trùm lên những lá cành – hết thảy
    còn tôi cúi gương mặt còn tươi trẻ
    nhìn vào nước như điều lạ kỳ
    những giọt nước mắt sung sướng trào ra
    và nhẹ nhàng nhìn thấy cuộc đời xa thẳm…
    tôi vẫn hãy còn tin rằng trong buổi sớm
    từng rét run, lấp lánh rồi lại quay về
    với tôi – cuộc đời nghèo khó chẳng hề vui
    không dám thổn thức nức nở và sung sướng…
    1949
     
     

    KHÔNG ĐẾN ĐÁM CƯỚI BẠC
     

    Không đến đám cưới bạc, chẳng đến đám cưới vàng
    Tất cả đã rõ ràng, với anh không sống hết.
    Nhưng ta đã từng sống qua đám cưới sắt
    Bên bờ cái chết trong cuộc chiến tranh.
    Tôi sẽ không nhường nó cho tất cả bạc vàng
    Cũng như vẫn yêu thứ chỉ làm bằng sắt.
    1949


    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Vô Thường cám ơn thầy Chánh luôn gửi những tư liệu quí cho trang! Chúc thầy Chủ nhật hạnh phúc!

      Anhdepblog.com

     
    Gửi ý kiến

    CLICK VỀ ĐẦU TRANG