Danh ngôn về cuộc sống

THÔNG TIN GIÁO DỤC 24/24

Hổ trợ trực tuyến

  • (Vô Thường)
  • (ntn_dau)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Ảnh ngẫu nhiên

300pxDen_Mac_Dinh_Chi.jpg 270.jpg DAO_NHUNG.jpg 1.gif Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_lam_so_1.flv 008_Dao_Nhung.jpg N.jpg Songcoichvibietvothuong.jpg Danhngoncuocsong220.jpg NOI_AY_CON_TIM_ME.swf FunPhotoBox1152701303cwzzgf.gif IMG_38591.jpg 1166.jpg WP_20150919_23_00_39_Pro.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    41 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Cà phê Vô thường >

    Giãi bày im lặng

    Giãi bày im lặng

    Tôi bắt đầu ghi chép về cuộc đời mình. Về những nỗi thương ghét đang cõng nhau lao vun vút đi qua mái đầu tôi. Loài người vẫn không ngừng kêu than và tha thiết. Tôi thôi học đòi là người hát nghêu ngao lên những bản tình ca, chỉ xin đến thời đôi tay run rẩy hổ thẹn trước ngòi bút, tôi được làm tình với tôi của quá khứ - cái thời tôi ưu ái những bản thảo để gối mình lên giấc. Một tôi đang nâng nui ve vuốt từng con chữ, như nỗi hoang hoảng trong tôi vẫn không ngừng tôn vinh cái góc tối muôn đời cút côi.

    Đời sống ngày một ngắn ngủi, đôi mắt nhìn theo thời gian đã mờ đục dần, sự trong veo sáng ngời buông mình đã trôi đi xa khuất như hoa rơi gió thoảng. Cái chết tự khi nào đã gõ cửa cồng cộc bên ngoài. Ta thoảng thốt cho một lần lỡ hẹn. Nhức nhối mãi vì tiếng ho khan hàng đêm. Ta chẳng thể ôm em một đời cho phôi pha gót chân thời gian năm tháng. Sự sống tầm thường, sự sống là thật nhất, hay là điều ngược lại được hoán đổi?

    Có một dạo tôi liều mình chạy bạt mạng khỏi ngôn từ, chúng như thứ bệnh dịch ghê gởm bám riết lấy những ủ ê nỗi niềm của tôi để mà níu giữ nương tựa. Chẳng ai là có thể tỏ ra khôn ngoan trước câu chữ, thậm chí là chỉ một vài đoạn dòng ngắn củn. Một sự phơi bày trần trụi không thể khác, chảy tràn ra từ ngóc ngách nào đó tận sâu nơi tim người.

    Một ngày em khóc trước nỗi bệnh bạc của con chữ ta yêu dấu. Nước mắt có là gì khi em đầu hàng không dấn bước? Khi ta và đêm tối bị ném vào trơ trọi thì thứ khát khao kia chỉ là trò lừa đảo. Ta ngạo mạn trong trò chơi đuổi bắt. Kỉ niệm không làm nguội bớt vô tình. Ta điềm nhiên sống và em điềm nhiên đau. Vì nhau!

    Ta ngủ vùi giữa những câu chữ, để ru em một đời chảy trôi ôm sóng yên bể lặng.

    Ta vương một đời kiêu hãnh và cũng dành nguyên vẹn lòng tự trọng cho từng lần chắp bút.

    Như chính nỗi thương yêu tàn nhẫn mà chưa một lần ta tỏ cùng ai…


    Nhắn tin cho tác giả
    Đào Thị Nhung @ 12:10 01/03/2012
    Số lượt xem: 644
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    CLICK VỀ ĐẦU TRANG