Danh ngôn về cuộc sống

THÔNG TIN GIÁO DỤC 24/24

Hổ trợ trực tuyến

  • (Vô Thường)
  • (ntn_dau)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Ảnh ngẫu nhiên

300pxDen_Mac_Dinh_Chi.jpg 270.jpg DAO_NHUNG.jpg 1.gif Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_lam_so_1.flv 008_Dao_Nhung.jpg N.jpg Songcoichvibietvothuong.jpg Danhngoncuocsong220.jpg NOI_AY_CON_TIM_ME.swf FunPhotoBox1152701303cwzzgf.gif IMG_38591.jpg 1166.jpg WP_20150919_23_00_39_Pro.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Mỹ thuật - Tranh ảnh >

    Nữ họa sĩ lưng còng với gần 2000 bức tranh

    Men theo con đường sâu và hẹp nằm sát bờ sông Nhuệ, ở phố Xa La (quận Hà Đông) có một cụ già sắp bước sang tuổi 90 nhưng hằng ngày vẫn mải mê hướng dẫn những người học trò hoàn thiện từng nét vẽ trên tranh tĩnh vật.




    Một tác phẩm của họa sĩ Lê Thi. (Ảnh: Internet)


    Niềm đam mê với gần 2000 bức tranh

    Nữ họa sĩ không chuyên Lê Thi - một cụ già vóc dáng nhỏ bé có tấm lưng còng và mái tóc bạc trắng là tác giả của gần 2000 bức tranh. Trong số đó nhiều bức tranh của nữ họa sĩ đã được trưng bày tại triển lãm mỹ thuật khu vục đồng bằng sông Hồng, triển lãm tranh phụ nữ quốc tế Việt-Pháp, triển lãm mỹ thuật người cao tuổi toàn quốc…

    Đây chính là kết quả của sự sáng tạo từ đôi bàn tay tài hoa và trí tưởng tượng phong phú của nữ họa sỹ chưa từng được học qua một trường lớp hội họa nào và cũng chỉ chính thức làm quen với hội họa từ năm 1994, khi đã ở tuổi…74.

    Tài năng vẽ tranh của cụ đã được ghi nhận bằng giải thưởng văn học nghệ thuật mang tên Nguyễn Trãi của Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Hà Tây trước đây, giải thưởng của Hội Mỹ thuật Việt Nam và đặc biệt là tấm bằng khen của Bộ Văn hóa Thông tin (nay là Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch) với thành tích sáng tác được nhiều tác phẩm mỹ thuật, đóng góp cho phong trào sáng tác mỹ thuật ở Việt Nam.

    Giờ đây, ở tuổi 89 cụ vẫn miệt mài sáng tạo. Cụ bảo mình vẽ rất nhanh, cứ như có gì bên trong thôi thúc, khi ngồi trước giá vẽ, bút màu, các nét vẽ cứ tự nhiên hình thành mà không cần vẽ nháp, không cần phác họa gì cả, cứ thế chấm màu lên luôn.

    Chị Phạm Kim Quy, nhà ở khu tâp thể Giảng Võ nguyên là giáo viên, nay đã nghỉ hưu đang học ở nhà cụ Lê Thi được 6 tháng nay cho chúng tôi biết: “Tôi gặp may nên mới được cụ nhận là học trò. Bao nhiêu người đến xin học nhưng cụ đều từ chối, bảo là có học hành ở trường lớp nào đâu mà làm thầy được. Tôi xem ti vi thấy cụ vẽ đẹp quá, mình về hưu rồi, rảnh rỗi cũng muốn tìm niềm vui cuộc sống qua hội họa nên quyết định tìm đến cụ.”

    Ngừng đôi tay cầm cọ, cụ Lê Thi khiêm tốn tâm sự rằng cụ vẽ hoàn toàn theo bản năng, chẳng có bài bản, nguyên tắc gì nhưng nhiều người cứ tìm đến, nhất quyết xin học. Cụ chỉ dám hướng dẫn họ cách cảm nhận, cách phối màu thôi chứ còn làm thầy thì... không dám đâu.

    74 tuổi - đến với hội họa ở tuổi xưa nay hiếm

    Thong thả lấy cái cối nhỏ, giã miếng trầu cho giập, rồi vừa bỏm bẻm nhai trầu, người họa sỹ không chuyên vừa kể cho chúng tôi nghe cơ duyên đến với hội họa của cụ. Những năm tháng còn trẻ, cụ công tác tại Hội Phụ nữ tỉnh Thanh Hóa, sau khi nghỉ hưu, cụ về sinh sống ở Hà Đông cùng con cháu.

    Cả một đời tất bật thay người chồng đã mất sớm sớm nuôi dạy con trưởng thành, cụ chỉ có cơ hội đến với hội họa khi đã ở tuổi xưa nay hiếm.

    Đó là khi đứa cháu nội đến tuổi đi học, cụ Thi chiều cháu và cũng là để giúp cháu dễ học, dễ tiếp thu nên cứ học đến chữ cái nào, cụ lại minh họa bằng cách vẽ hình lên cho cháu xem. Chẳng hạn, đến chữ B là hình một con bê, con bò đang nhẩn nha gặm cỏ; đến chữ H lại là hình vẽ một bông hoa hồng đỏ thắm…

    Cứ thế, những nét vẽ mỗi ngày thêm mềm mại, có hồn, bất chấp tuổi cao, sức yếu khiến cụ Thi ngày càng đam mê với hội họa.

    Đề tài trong các bức tranh của cụ rất giản dị, từ khung cảnh đàn gà bên cây khế, cảnh câu cá buổi đêm hay một màn sương bảng lảng lúc sớm mai, cánh đồng lúa vàng, bến nước quê hương, vườn cây ao cá ngay trước nhà… đều được cụ thể hiện thật tự nhiên với đường nét và màu sắc rất chân thực trong từng nét vẽ.

    Say mê vẽ đến mức, cụ Thi còn tận dụng luôn cả những mẩu thừa, mảnh vụn của các miếng toan trên những bức tranh đã hoàn chỉnh, được cụ cắt cho gọn gàng cho vừa với khung treo để tiếp tục vẽ thêm những bức tranh tí hon vô cùng độc đáo.

    Mang ra cho khách xem mấy bức tranh xinh xinh có kích cỡ chỉ bằng bàn tay, vẽ bình cúc hoa cúc tím dịu dàng hay một đĩa hoa quả sinh động, cụ Thi khoe, nhiều người tình cờ đến thăm phòng tranh, thấy những bức tranh “ tí hon” như thế này, rất thích. Có người còn muốn mua nhưng tôi chẳng biết ra giá bao nhiêu vì bức tranh quá bé!

    Trò chuyện với cụ bà mê vẽ Lê Thi, chúng tôi càng thêm bất ngờ khi được biết không chỉ vẽ tranh mà cụ còn quyết tâm học và đã sử dụng thành thạo máy vi tính để viết… tiểu thuyết.

    Hiện, bộ tiểu thuyết mang tên "Ngược dòng” của cụ đã hoàn thiện và cụ đang mong chờ có một nhà xuất bản nào đó đứng ra nhận in ấn, phát hành.

    Lòng đam mê và tài năng sáng tạo của những con người bình dị như cụ phải chăng đã và đang góp một phần dẫu là nhỏ bé, minh chứng cho nét tài hoa, tâm hồn nhạy cảm trước vẻ đẹp cuộc sống ở những công dân của Thủ đô nghìn tuổi hôm nay./.

    (TTXVN/Vietnam+)


    Nhắn tin cho tác giả
    Đào Thị Nhung @ 07:17 27/10/2009
    Số lượt xem: 375
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Lòng đam mê và tài năng sáng tạo của những con người bình dị như cụ phải chăng đã và đang góp một phần dẫu là nhỏ bé, minh chứng cho nét tài hoa, tâm hồn nhạy cảm trước vẻ đẹp cuộc sống ở những công dân của Thủ đô nghìn tuổi hôm nay./.
     
    Gửi ý kiến

    CLICK VỀ ĐẦU TRANG