HƯ ẢO...

Vẫn biết rằng là hư ảo...vì sao...
Chiếm trọn tim em bóng hình ai ngự trị...?
Yêu thật rồi chăng ? thật vô cùng phi lý
Ôi ! những vần thơ sao quá đỗi nồng nàn...
Người và thơ là một khoảng xa ngút ngàn ...
Nhưng cảm giác hình như trong gang tấc
Có những lúc nụ cười đi đâu mất
Còn lại một mình... nhung nhớ đến ngẩn ngơ
Biết bao lần chìm đắm những vần thơ
Từng nét chữ nghiêng buồn màu mực tím
Tìm kiếm ai trong vùng trời kỷ niệm ...?
Thật khó xa rời miền hư ảo mênh mông...!
Bởi em biết rằng nơi ấy từng có anh
Và tình yêu ngọt ngào như vị mật
Một cái vẫy tay , tình vụt bay đi mất...!
Đã kịp mang cùng ánh mắt tuổi thơ ngây
Vẫn biết rằng ngày ấy và hôm nay
Khoảng cách ngắn ...? tình thì xa diệu vợi ...
Em cố giữ tim mình không chới với
Khi chợt hiểu rằng mình không thể lãng quên...
Theo từng ngày... là nỗi nhớ dịu êm
Em lặng đếm thời gian trôi chậm rãi
Từ sâu thẳm trái tim , tình yêu dường ở lại
Và từng ngày thơ thẩn ...chỉ tìm nhau ...!
Có lẽ là…
Có lẽ là tôi sẽ bỏ thơ
Bỏ niềm băn khoăn nỗi đợi chờ
Mặc cơn gió thoảng miền hư ảo
Dệt những chiều vàng muôn sợi tơ
Đã quyết rằng quên đã bỏ rồi
Nào vần nào tứ thật lôi thôi
Mặc gió ăn vạ bên lều cỏ
Hát với mây trời gọi mộng rơi
Có lẽ là tôi bỏ cả trăng
Khi tròn khi khuyết thật lằng nhằng
Tròn riêng một bữa rồi muôn khuyết
Nào biết rằng ai nhớ ai chăng
Có lẽ là tôi bỏ đi xa
Rời làng quê cũ lũy tre ngà
Vườn xưa giăng mắc ngàn hoài niệm
Bỏ cả lòng mình bỏ chính ta….
Nguyễn Ngọc Anh Khoa @ 18:56 16/08/2010
Số lượt xem: 620
- Không đề! (15/08/10)
- TRĂNG KHUYẾT - HUYỀN THOẠI MỘT TÌNH YÊU (05/08/10)
- Chớm thu (03/08/10)
- Chủ đề : Lãng đãng thu (31/07/10)
- Lời giao ngộ (31/07/10)

Có lẽ là tôi bỏ cả trăng
Khi tròn khi khuyết thật lằng nhằng
Tròn riêng một bữa rồi muôn khuyết
Nào biết rằng ai nhớ ai chăng