Danh ngôn về cuộc sống

THÔNG TIN GIÁO DỤC 24/24

Hổ trợ trực tuyến

  • (Vô Thường)
  • (ntn_dau)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Ảnh ngẫu nhiên

300pxDen_Mac_Dinh_Chi.jpg 270.jpg DAO_NHUNG.jpg 1.gif Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_lam_so_1.flv 008_Dao_Nhung.jpg N.jpg Songcoichvibietvothuong.jpg Danhngoncuocsong220.jpg NOI_AY_CON_TIM_ME.swf FunPhotoBox1152701303cwzzgf.gif IMG_38591.jpg 1166.jpg WP_20150919_23_00_39_Pro.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    4 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Góc Thơ Vô Thường >

    HƯ ẢO...

    19_01

    Vẫn biết rằng là hư ảo...vì sao...
    Chiếm trọn tim em bóng hình ai ngự trị...?

    Yêu thật rồi chăng ? thật vô cùng phi lý
    Ôi ! những vần thơ sao quá đỗi nồng nàn...

    Người và thơ là một khoảng xa ngút ngàn ...
    Nhưng cảm giác hình như trong gang tấc
    Có những lúc nụ cười đi đâu mất
    Còn lại một mình... nhung nhớ đến ngẩn ngơ

    Biết bao lần chìm đắm những vần thơ
    Từng nét chữ nghiêng buồn màu mực tím
    Tìm kiếm ai trong vùng trời kỷ niệm ...?
    Thật khó xa rời miền hư ảo mênh mông...!

    Bởi em biết rằng nơi ấy từng có anh
    Và tình yêu ngọt ngào như vị mật
    Một cái vẫy tay , tình vụt bay đi mất...!
    Đã kịp mang cùng ánh mắt tuổi thơ ngây

    Vẫn biết rằng ngày ấy và hôm nay
    Khoảng cách ngắn ...? tình thì xa diệu vợi ...
    Em cố giữ tim mình không chới với
    Khi chợt hiểu rằng mình không thể lãng quên...

    Theo từng ngày... là nỗi nhớ dịu êm
    Em lặng đếm thời gian trôi chậm rãi
    Từ sâu thẳm trái tim , tình yêu dường ở lại
    Và từng ngày thơ thẩn ...chỉ tìm nhau ...!

    Có lẽ là

     

    Có lẽ là tôi sẽ bỏ thơ

    Bỏ niềm băn khoăn nỗi đợi chờ

    Mặc cơn gió thoảng miền hư ảo

    Dệt những chiều vàng muôn sợi tơ

     

    Đã quyết rằng quên đã bỏ rồi

    Nào vần nào tứ thật lôi thôi

    Mặc gió ăn vạ bên lều cỏ

    Hát với mây trời gọi mộng rơi

     

    Có lẽ là tôi bỏ cả trăng

    Khi tròn khi khuyết thật lằng nhằng

    Tròn riêng một bữa rồi muôn khuyết

    Nào biết rằng ai nhớ ai chăng

     

    Có lẽ là tôi bỏ đi xa

    Rời làng quê cũ lũy tre ngà

    Vườn xưa giăng mắc ngàn hoài niệm

    Bỏ cả lòng mình bỏ chính ta….

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Ngọc Anh Khoa @ 18:56 16/08/2010
    Số lượt xem: 620
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Có lẽ là tôi bỏ cả trăng

    Khi tròn khi khuyết thật lằng nhằng

    Tròn riêng một bữa rồi muôn khuyết

    Nào biết rằng ai nhớ ai chăng

     
    Gửi ý kiến

    CLICK VỀ ĐẦU TRANG