Danh ngôn về cuộc sống

THÔNG TIN GIÁO DỤC 24/24

Hổ trợ trực tuyến

  • (Vô Thường)
  • (ntn_dau)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Ảnh ngẫu nhiên

300pxDen_Mac_Dinh_Chi.jpg 270.jpg DAO_NHUNG.jpg 1.gif Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_lam_so_1.flv 008_Dao_Nhung.jpg N.jpg Songcoichvibietvothuong.jpg Danhngoncuocsong220.jpg NOI_AY_CON_TIM_ME.swf FunPhotoBox1152701303cwzzgf.gif IMG_38591.jpg 1166.jpg WP_20150919_23_00_39_Pro.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    5 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Trang văn học >

    Ngày xuân đọc bài thơ “Ông đồ” của Vũ Đình Liên


        

    Xem ảnh với kích cỡ đầy đủ

                                                        

    Cứ mỗi độ  hoa đào nở , mùa xuân  về phố  phường bừng lên sắc xuân là ông Đồ lại xuất hiện . Đồng hành cùng sắc màu hồng tươi phơi phới chào xuân của hoa đào là hình ảnh“ông Đồ già”. Hoà vào không khí sôi nổi, nhộn nhịp, náo nức, tưng bừng đón xuân của phố phường ông Đồ say mê, háo hức viết chữ chia xẻ niềm vui với bao nhà, bao người :

    “ Mỗi năm hoa đào nở

    Lại thấy ông đồ già

    Bày mực tàu giấy đỏ

    Bên phhó đông người qua

    Bao nhiêu người thuê viết

    Tấm tắc ngợi khen tài

    Hoa tay thảo những nét

    Như phượng múa rồng bay”

        Giã từ với các lớp học chữ Nho, niềm vui của ông Đồ mỗi năm chỉ vẻn vẹn ở mấy ngày Tết. Khi người ta nhộn nhịp với bao lo sắm cho một nghi lễ đón xuân “thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ” Tấm lòng ông lại  rộng mở, niềm vui lại rạo rực .Ông lại trở thành tâm điểm của phố phường mùa xuân . Dẫu có ra đường bán chữ ông vẫn còn một vị trí quan trọng trong nếp sống văn hoá của mọi nhà  khi xuân về Tết đến.  

    Rạo rực cùng phố phường đón xuân , ông đồ đem chút tài hoa của mình vào viết câu đối đỏ với tất cả niềm tin sẽ đem đến cho muôn nhà một chút sắc xuân, một niềm vui nho nhỏ. Không còn là người truyền chữ thánh hiền đến bao thế hệ trong các lớp học nhưng ông vẫn là người giữ lửa cho một nền văn hoá đang trên đà đi vào quên lãng.Người đọc vẫn nhận ra trong cái khuôn mặt  cúi trên giấy đỏ viết câu đối của ông một niềm kiêu hãnh. Nét bút vẫn phóng túng, điêu luyện, vẫn tao nhã  và cao sang.Thả chữ vào câu đối ông như thả cả hồn mình vào trong đó.

       Mùa xuân đi qua rồi trở lại, thời gian vẫn vô tình gõ đều đều và lặng lẽ kéo theo điệu tàn luỵ của một cuộc đời, một số phận. Giữa cái du nhập  mưa bão của văn hoá phương Tây, dấu tích của một nền văn hoá Nho học dần dần bị bị quên lãng ngay trong cả tâm thức của muôn người . Xuân lại về, Tết lại đến theo đúng nhịp tuần hoàn của nó chỉ có điều cái không khí tấp nập chuẩn bị đón Tết với “ Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ”đâu còn nữa. Người thuê viết câu đối thưa dần  theo từng cái Tết và cuối cùng là không còn nữa:

    “Nhưng mỗi năm mỗi vắng

    Người thuê viết nay đâu”

         Dòng đời nghiệt ngã mài mòn rồi cuốn phăng tất cả. Trớ trêu thay là nhân gian vô tình và dòng đời nghiệt ngã. Người ta lạnh nhạt quay lưng lại với cả những nếp quen văn hoá mua sắm câu đối đỏ trong ngày Tết.Bao người hôm qua còn tấm tắc ngợi khen trầm trồ thán phục quanh ông Đồ nay đã không biết không hay còn tồn tại một đồ bên góc phố giữa ngày xuân . Trung tâm ngưỡng mộ của ngày hôm qua nay đã trở thành một bóng hình đơn độc, trơ trơ giữa dòng đời tấp nập. Từ đồng  hành cùng mùa xuân trở thành kẻ độc hành, người lạc nẻo giữa ngày xuân. Từ chỗ là người gieo niềm vui, mang đến cho muôn nhà một nét xuân sắc bỗng chốc trở thành “ di tích tiều tuỵ đáng thương”  giữa cõi đời “mưa Âu, gió Mỹ”.

        Đáng thương thay là cái dáng hình trơ trơ bám trụ bên góc phố phường của ông bởi cái niềm tin vẫn còn. :

    “Ông đồ vẫn ngồi đấy

    Qua đường không ai hay”

        Xuân lại về, chỉ còn lại hoa đào bên góc phố. Cảnh vẫn cũ người xưa đà vắng bóng. Không gian phố phường vẫn thế nhưng đà thiếu đi một bóng hình, xuân trở thành hiu hắt. Băn khoăn tìm kiếm ông đồ xưa lòng tác giả cuộn lên một nỗi đau nhân thế . Lời thơ bỗng nhiên trở thành lời ai điếu, gọi hồn người quá vãng, gọi hồn một thế hệ . một thời đại :

    “Những người muôn năm cũ

    Hồn ở đâu bây giờ?”

    Lời thơ da diết và khắc khoải vọng vào không gian và thời gian một nỗi sầu thương như là sự thoát thai của một con tim tứa máu.


    Nhắn tin cho tác giả
    Đặng Quang Huy @ 22:45 02/02/2012
    Số lượt xem: 1407
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    CLICK VỀ ĐẦU TRANG