Danh ngôn về cuộc sống

THÔNG TIN GIÁO DỤC 24/24

Hổ trợ trực tuyến

  • (Vô Thường)
  • (ntn_dau)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Ảnh ngẫu nhiên

300pxDen_Mac_Dinh_Chi.jpg 270.jpg DAO_NHUNG.jpg 1.gif Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_lam_so_1.flv 008_Dao_Nhung.jpg N.jpg Songcoichvibietvothuong.jpg Danhngoncuocsong220.jpg NOI_AY_CON_TIM_ME.swf FunPhotoBox1152701303cwzzgf.gif IMG_38591.jpg 1166.jpg WP_20150919_23_00_39_Pro.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Âm nhạc >

    PHÚC ÂM BUỒN

     

     

    PHÚC ÂM BUỒN

    Ca sĩ: Thái Hòa
    Sáng tác: Trịnh Công Sơn

    Người nằm co như loài thú khi mùa đông về
    Người nằm yên không kêu than buốt xương da mình
    Từng tiếng người, nhiều tiếng người gọi hoài giữa đêm
    Người nằm co như loài thú trong rừng sương mù
    Người nằm yên không kêu than chết trên căn phần
    Một góc trời, người vẫn ngồi, một đời nhỏ nhen
    Người còn đứng như tượng đá trong rừng cây già
    Người còn đứng như trăm năm vết thương chưa mờ
    Từng đêm về, từng đêm về mang đời ngẩn ngơ
    Còn bao lâu cho thân thôi lưu đầy chốn đây?
    Còn bao lâu cho thiên thu xuống trên thân này?
    Còn bao lâu cho mây đen tan trên hồn ngườỉ?
    Còn bao lâu tôi xa em, xa anh, xa tôi?.

    Người nhìn mãi theo từng chuyến xe ngựa qua rồi
    Người nhìn dấu xe lăn đi dấu lăn trên đời
    Ngựa xa rồi, người vẫn ngồi, bụi về với mây
    Người còn đó gieo hạt lúa trên ruộng đất này
    Người còn đó nhưng bơ vơ mắt chong đêm dài
    Ngựa xa rồi, ngựa xa rồi, trên ngày tháng vơi
    Người còn đó, những lời noí rơi về chân đồi
    Người còn đó nhưng trong tim máu tuôn ra ngoài
    Nhuộm đất này, nhuộm cho hồng hạt mầm trót vay.

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Đào Thị Nhung @ 21:44 20/08/2012
    Số lượt xem: 1672
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Một góc trời, người vẫn ngồi, một đời nhỏ nhen
    Người còn đứng như tượng đá trong rừng cây già
    Người còn đứng như trăm năm vết thương chưa mờ
    Từng đêm về, từng đêm về mang đời ngẩn ngơ

     
    Gửi ý kiến

    CLICK VỀ ĐẦU TRANG