Danh ngôn về cuộc sống

THÔNG TIN GIÁO DỤC 24/24

Hổ trợ trực tuyến

  • (Vô Thường)
  • (ntn_dau)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Ảnh ngẫu nhiên

300pxDen_Mac_Dinh_Chi.jpg 270.jpg DAO_NHUNG.jpg 1.gif Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_lam_so_1.flv 008_Dao_Nhung.jpg N.jpg Songcoichvibietvothuong.jpg Danhngoncuocsong220.jpg NOI_AY_CON_TIM_ME.swf FunPhotoBox1152701303cwzzgf.gif IMG_38591.jpg 1166.jpg WP_20150919_23_00_39_Pro.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    37 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Góc Thơ Vô Thường >

    GIÓ CUỐN TRÔI ĐI

     Gió Cuốn Đi.




    Thà làm con gió cuốn đi
    Còn hơn giữ mãi , tình si nhớ người
    Bao nhiêu kỷ niệm buồn vui
    Thả theo gió cuốn chôn vùi hư không !

    Đêm đêm mõi mắt chờ mong
    Nhớ người tình bạc , mà lòng quặn đau
    Lệ nào mình khóc cho nhau
    Giọt nào em giử Tình sầu dỡ dang
    Duyên xưa nay đã lỡ làng
    Người xưa giờ cũng , sang ngang mất rồi

    Còn gì ở lại trong tôi
    Còn chăng kỷ niệm , một thời yêu thương
    Ôi ! Tình sao mãi vấn vương
    Mượn cơn gió cuốn đii đường tình yêu...

    Cho lòng đừng thấy cô liêu
    Để tim đừng vướng lụy nhiều đắng cay..
    Đêm nay cạn chén tình say
    Rồi mai Ta lại đón ngày vui tươi ...!!!

     Một Mình !




    Một mình đếm bước đơn côi
    Dòng đời lặng lẽ nỗi trôi tháng ngày
    Bóng đêm cứ mãi đọa đày
    Niềm đau , nỗi nhớ ..đắng cay giữa đời

    Một mình với bóng lẻ loi
    Hồn tôi nhuốm lạnh , giữa trời đau thương
    Đêm buồn một kiếp tha hương
    Ôi sao tê tái , đoạn trường ai hay !

    Đau thương chất ngất dâng đầy
    Chiều buông tắt lịm bóng gầy Mẹ tôi
    Một mình lạc lõng chơi vơi
    Tâm tư xao động , hồn côi khóc thầm .
    Mẹ tôi về cõi xa xăm
    Hết rồi cái thuở về thăm Mẹ hiền !

    Nhìn mưa trút xuống mái hiên
    Dường như cũng hiểu nỗi niềm riêng mang
    Chao ôi ! cay đắng muôn vàng
    Lòng đau uất nghẹn , lệ tràn ướt mi

    Một mình cũng phải bước đi
    Bao nhiêu mất mát , những gì sau lưng
    Chông gai bao nỗi chập chùng
    Một mình đành phải bước cùng đôi chân

    Suối buồn cứ mãi tràn dâng

    1 buồn + 1 vắng = 1 cô liêu

    1 trắng + 1 đen = 1 buổi chiều

    1 nam + 1 nữ = 1 tổ ấm

    1 rung + 1 cảm = 1 tình yêu


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Ngọc Anh Khoa @ 05:51 03/09/2010
    Số lượt xem: 504
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    CLICK VỀ ĐẦU TRANG