MUỘN MÀNG.
SONNET
Félix Arvers (1806–1850)
Mon âme a son secret, ma vie a son mystère:
Un amour éternel en un moment conçu.
Le mal est sans espoir, aussi j’ai dû le taire,
Et celle qui l’a fait n’en a jamais rien su.
Hélas! j’aurai passé près d’elle inaperçu,
Toujours à ses côtés, et pourtant solitaire,
Et j’aurai jusqu’au bout fait mon temps sur la terre,
N’osant rien demander et n’ayant rien reçu.
Pour elle, quoique Dieu l’ait faite douce et tendre,
Elle ira son chemin, distraite, et sans entendre
Ce murmure d’amour élevé sur ses pas;
A l’austère devoir pieusement fidèle,
Elle dira, lisant ces vers tout remplis d’elle:
‘Quelle est donc cette femme?’ et ne comprendra pas.
Lòng ta chôn một khối tình
Tình trong giây phút mà thành thiên thu
Tình tuyệt vọng nỗi thảm sầu
Mà người gieo thảm cơ hầu không hay.
Hỡi ơi, người đó, ta đây
Sao ta thui thủi tháng ngày chiếc thân.
Dẫu ta đi trọn đường trần
Tình ta đâu dám một lần hé môi.
Người dù ngọc nói hoa cười
Nhìn ta như thể nhìn người không quen.
Ðường đời lặng lẽ gót tiên
Ngơ đâu chân đặp lên trên khối tình.
Một niềm tiết liệt đoan trinh
Xem thơ nào biết có mình ở trong.
Xem rồi lòng lại hỏi lòng
Người đâu ta ở mấy dòng thơ đây ?
Tôi biết yêu em đã muộn màng
Nhưng sao ngăn được tình chứa chan
Chỉ mong sưởi ấm tim lưu lạc
Dù biết duyên mình có trái ngang.
Nguyễn Ngọc Anh Khoa @ 19:08 12/09/2010
Số lượt xem: 541
- Im lặng (09/09/10)
- TA CÒN NỢ NHAU.... (04/09/10)
- NỢ.... (04/09/10)
- GIÓ CUỐN TRÔI ĐI (03/09/10)
- Chủ đề: Nụ ca dao (Thơ Vô Thường) (18/08/10)


Các ý kiến mới nhất