Danh ngôn về cuộc sống

THÔNG TIN GIÁO DỤC 24/24

Hổ trợ trực tuyến

  • (Vô Thường)
  • (ntn_dau)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Ảnh ngẫu nhiên

300pxDen_Mac_Dinh_Chi.jpg 270.jpg DAO_NHUNG.jpg 1.gif Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_lam_so_1.flv 008_Dao_Nhung.jpg N.jpg Songcoichvibietvothuong.jpg Danhngoncuocsong220.jpg NOI_AY_CON_TIM_ME.swf FunPhotoBox1152701303cwzzgf.gif IMG_38591.jpg 1166.jpg WP_20150919_23_00_39_Pro.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    17 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Trang thơ yêu thích _ Đường thi >

    Quê Hương- thơ Giang Nam

     

     

     

     

    Trong khi “Quê Hương” của Đỗ Trung Quân được mọi người thuộc nằm lòng với” Quê hương là gì hả mẹ?- Mà cô giáo dạy phải yêu?…” thì những vần thơ “ Quê Hương “ của  Giang Nam hẳn cũng không phải là quá xa lạ với nhiều người. Đã có lúc lũ học  trò đùa nhau” Ai bảo chăn trâu là khổ?- Chăn trâu sướng thấy mồ!:D”

    Còn tôi lại mang riêng mình cũng cảm xúc khó tả mỗi khi đọc lại bài thơ này. Bởi nó gắn bó với những kỉ niệm khó quên của  thời học sinh.

    QUÊ HƯƠNG

    Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
    Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
    "Ai bảo chăn trâu là khổ?"
    Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao.

    Những ngày trốn học
    Ðuổi bướm cầu ao
    Mẹ bắt được..
    Chưa đánh roi nào đã khóc!
    Có cô bé nhà bên
    Nhìn tôi cười khúc khích..

    Cách mạng bùng lên,
    Rồi kháng chiến trường kỳ
    Quê tôi đầy bóng giặc
    Từ biệt mẹ, tôi đi
    Cô bé nhà bên - (có ai ngờ)
    Cũng vào du kích

    Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
    Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)
    Giữa cuộc hành quân không nói được một lời
    Ðơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại...
    Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi...

    Hòa bình tôi trở về đây
    Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
    lại gặp em
    Thẹn thùng nép sau cánh cửa...
    Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
    Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!)
    Tôi nắm bày tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
    Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng...

    Hôm nay nhận được tin em
    Không tin được dù đó là sự thật!
    Giặc bắn em rồi, quăng mất xác
    Chỉ vì em là du kích, em ơi!
    Ðau xé lòng anh, chết nửa con người!

    Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm
    Có những ngày trốn học bị đòn, roi...
    Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
    Có một phần xương thịt của em tôi.

    Giang Nam


    Nhắn tin cho tác giả
    Đào Thị Nhung @ 14:46 14/08/2010
    Số lượt xem: 2456
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    CLICK VỀ ĐẦU TRANG