Danh ngôn về cuộc sống

THÔNG TIN GIÁO DỤC 24/24

Hổ trợ trực tuyến

  • (Vô Thường)
  • (ntn_dau)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Ảnh ngẫu nhiên

300pxDen_Mac_Dinh_Chi.jpg 270.jpg DAO_NHUNG.jpg 1.gif Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_lam_so_1.flv 008_Dao_Nhung.jpg N.jpg Songcoichvibietvothuong.jpg Danhngoncuocsong220.jpg NOI_AY_CON_TIM_ME.swf FunPhotoBox1152701303cwzzgf.gif IMG_38591.jpg 1166.jpg WP_20150919_23_00_39_Pro.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    10 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Trang thơ yêu thích _ Đường thi >

    ĐỪNG KHÓC!

    Đừng khóc!
    Đỗ Thư
     
     
     
    Đừng khóc nhé tiếng hờnĐừng cười nhé niềm vuiHãy cho tôi chạm vào khởi nguồn của những niềm vui nỗi buồnHãy cho tôi giật lấy những thứ không thuộc về mìnhChỉ có những nỗi buồn và niềm vui, hạnh phúc và đau khổHãy cho tôi chạm vàoHãy cho tôi chạm vàoNhưng tôi không thể nào chạm đượcHạnh phúc thì quá nặngNỗi buồn thì quá đắngNiềm vui thì mảnh như một sợi tơĐau khổ thì lẹm như một lưỡi daoTôi người trần mắt thịtTôi không thể chạm vàoVà tôi đi quaTôi đi quaCuộc đời như một cuộc hành trình rất dài và rất xaNhững người tình đã đi quaNhững người tình còn chưa tớiTôi băn khoăn tự hỏiTôi là ai, tôi là ai, tôi là của ai, ai là của tôiRong ruổi rong ruổiKiếm tìm kiếm tìm, tìm mãi chẳng thấy đâuCứ ngỡ là đã ở trong tayAi ngờ vuột mấtCó nhiều điềuChỉ là ngộ nhậnCó nhiều điều chỉ là phút thoáng quaCòn lại gì? Còn lại gì? Sau những buồn vui được mấtLại cặm cụi bước đi trên con đường rất dài và rất tốiCòn lại gì? Còn lại gì? Còn lại gì Còn lại gì ngoài tôi? Niềm vui thì dài, nỗi buồn thật ngắnKhông đểu cho tất cả mọi ngườiVà sự tham lam thì không tính nổiĐã có cần có thêmĐã nhiều cần nhiều thêmTham lam, tham lam và tham lamKhông đạt được , lại luôn cho mình là người đau khổTôi đau khổ, anh đau khổ, tất cả chúng ta đều đau khổĐau khổ, đau khổ, tiếng nói nhân loại đã thốt lên từ triệu triệu kiếp làm ngườiTừ triệu triệu những nỗi buồn nẩy mầm sau những niềm vui và hi vọngĐau khổ, đau khổ, nhiều hơn niềm vuiẤy vậy mà con người vẫn sốngVậy thì, niềm vui hay nỗi buồnHạnh phúc hay đớn đau mới là chất nhựa nuôi đời nhân loại?Tôi loay hoay đi tìm, tôi loay hoay hỏiCòn lại gì, còn lại gì?Tôi mê đi, tôi mụ đi trong cuộc hành trình đi tìm câu trả lờiLàm những cuộc hành xác, làm những cuộc vượt ngục đớn đauBước qua những lỗi lầm và bỏ lỡ nhiều niềm vuiAi hiểu? ai hiểu? tôi không hiểu? tôi muôn đời không hiểu, nguời muôn đời không hiểuVòng tròn, vòng tròn, tất cả đều chỉ là một vòng tròn thật dài và thật ngoắt nghoéo.Và đến lúc tôi không còn phân vânThì tôi tìm được câu trả lờiNhưng câu trả lời lại không hình hài, không dáng vóc, không gì cả

    Câu trả lời là chính tôi, câu trả lời là chính cuộc đời, chính những gì mà tôi đã trải nghiệm.

    Đỗ Thư


    Nhắn tin cho tác giả
    Đào Thị Nhung @ 21:35 06/02/2010
    Số lượt xem: 547
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Câu trả lời là chính tôi, câu trả lời là chính cuộc đời, chính những gì mà tôi đã trải

    Avatar

    Nhung Vô Thường Nè..............................!

    Avatar
    Lâu lắm rồi! Mới nghe lại Nhung Vô Thường đó.....!
     
    Gửi ý kiến

    CLICK VỀ ĐẦU TRANG